Chuyện Thánh Kinh

Ba thiên sứ viếng thăm Abraham

ba thien than dam dao abraham
15 views

Vào một ngày nọ, Thiên Chúa hiện ra với ông lão Abraham khi ông ngồi trong bóng mát nơi cửa lều để hóng gió cho bớt nóng. Abraham nhìn lên. Ông thấy có ba người lạ đang tiến bước về phía mình. Họ đi xuyên qua các cây sồi cao đang toả bóng mát xuống lều trại. Ông hiểu ngay rằng họ đến từ một xứ rất xa. Và Abraham đinh ninh trong bụng rằng Chúa đang đến với ông dưới hình thức ba thiên sứ từ trên trời xuống. Dù họ là thiên sứ hoặc chỉ là những lữ khách bình thường băng ngang sa mạc, Abraham cũng vẫn tiếp đón họ với lòng hiếu khách nồng hậu. Nhưng không hiểu tại làm sao ông biết rằng họ chẳng có vẻ gì là lữ khách bình thường.

Từ cửa lều, Abraham chạy ra gặp các lữ khách. Ông gập mình xuống vái sát mặt đất và nói:

– Thưa các ngài, nếu con mắt của các ngài có chút nào đoái hoài đến con thì xin các ngài đừng tiếp tục đi xa thêm nữa. Con xin các ngài hãy ở lại đây. Con sẽ mang nước tới để các ngài rửa chân. Xin các ngài hãy nghỉ ngơi dưới bóng mát của cây này, và con sẽ kiếm bánh trái để các ngài lót lòng trước khi tiếp tục cuộc hành trình.

Tỏ ý cám ơn ông và chấp nhận, họ trả lời:

– Ngươi cứ làm y như lời ngươi nói. Chúng ta sẽ nghỉ lại đây với ngươi.

Nghe như vậy, Abraham đem nước lạnh tới cho họ rửa chân vì thời đó có tục lệ lữ khách cần rửa cho hai bàn chân thư giãn khi họ dừng lại trong chốc lát trên đường đi. Rồi ông lật đật chạy vào lều tìm Sarah và nói:

– Lẹ lên bà ơi! Lấy ra ba đấu bột tinh, rồi nhồi bột, tráng bánh.

Sarah không chút thắc mắc. Bà lập tức bắt tay ngay vào việc. Trong khi đó Abraham chạy ra đàn súc vật. Ông lựa một con bê non béo tốt và đưa cho người làm sửa soạn quay thịt. Khi mọi sự đã sẵn sàng, Abraham mang bơ, sữa, bánh tráng và thịt bê quay tới cho những người lạ đang chờ. Ông đặt thức ăn xuống trước mặt họ, dưới bóng của một ang cây lớn. Trong khi họ ăn, ông đứng bên cạnh họ, dưới ang cây. Tới khi bụng đã no và bắt đầu nghỉ ngơi, họ trò chuyện với ông.

Vì họ ngồi xoay lưng lại với cửa lều nên chưa thấy Sarah. Họ hỏi:

– Sarah vợ của ngươi đâu rồi?

Abraham đáp:

– Nhà con đang ở trong lều.

– Chúa sẽ chúc lành cho bà ấy.

Một người nói như thế và Abraham nghĩ rằng người nói câu ấy hẳn là chính là Thiên Chúa. Người đó nói tiếp:

– Như ta có hứa, Sarah vợ ngươi sẽ sinh một đứa con trai đúng vào ngày giờ đã định.

Lúc này, Sarah núp bên trong cửa lều. Nghe nói như vậy, bà cười. Trước đây bà đã nhiều lần nghe nói tới lời hứa ấy nhưng lúc này đã quá trễ để lời hứa ấy thành sự thật. Cả bà lẫn Abraham đều già lắm rồi: ông một trăm tuổi còn bà chín chục; hai người đã quá tuổi có thể có con. Vì vậy, Sarah cười thầm trong bụng.

Và quả thật trong ba người lạ đó có mặt Chúa. Ngài nói:

– Tại sao Sarah lại cười, và lại nghĩ rằng mình quá già tới độ không thể cưu mang một đứa con? Đối với Chúa thì có cái gì là quá khó không? Đúng thời điểm đã định, ta sẽ trở lại với ngươi và Sarah. Lúc đó, bà ấy chắc chắn sinh con.

Nghe lời đó Sarah chợt cảm thấy hoảng hồn. Làm sao người ấy có thể nghe ra tiếng cười thầm của bà và biết rõ ý nghĩ trong bụng bà? Từ cửa lều, Sarah bàng hoàng ngó ra và chối:

= Con có cười đâu.

Chúa nói:

– Có, ta biết ngươi có cười.

Nói như thế nhưng Chúa không nổi giận vì ngài thông cảm với những nghi ngờ của bà. Rồi cả ba người, trong đó có Chúa, cùng đứng lên. Từ bên dưới tàng cây đó, họ cùng nhìn về phía Sodom vì họ đang tìm đường đi tới thành đó. Abraham chỉ đường và cùng đi với họ một quãng ngắn. Trong khi dẫn họ ra con đường đi Sodom, ông ngạc nhiên tự hỏi rằng không biết họ có công việc gì phải làm tại cái thành độc dữ đó. Cháu Lot của ông vẫn sống ở đấy, và Abraham nghe rất nhiều về chuyện tội lỗi đang càng ngày càng tăng giữa dân chúng trong thành ấy. Thêm lần nữa, như thể nghe ra các ý nghĩ trong đầu Abraham, Chúa nói rằng:

– Abraham ạ, chẳng lẽ ta lại giấu diếm ngươi điều ta sắp làm? Không, ta không giấu vì ta hiểu ngươi. Ta biết rằng các ngươi sẽ trở nên một dân tộc vĩ đại và hùng mạnh, và rằng ngươi sẽ dạy con cái ngươi và con cái của con cái ngươi sống công chính và đi theo đường lối của Chúa. Vậy ta sẽ kể cho ngươi biết điều ta sắp phải làm. Lúc này, ta sắp tới Sodom vì dân ở đó đầy rẫy tội lỗi. Tiếng độc dữ của hai thành Sodom và Gomorrah đã kêu thấu các tầng trời. Trước hết ta sẽ tới Sodom để tận mắt mình thấy chúng có quả thật bại hoại đúng như đã được báo cáo cho ta hay không, và ta sẽ tìm hiểu coi quả thật hai thành đó có độc dữ như bề ngoài của chúng hay không. Khi nhìn chúng, ta sẽ biết. Và ta sẽ biết mình phải đối xử với chúng như thế nào.

Chuyện khác:
Câu chuyện Tạo Dựng
Chuyện Cain và Abel – Kẻ sát nhân đầu tiên
Câu chuyện ông Noah và nạn Đại Hồng Thủy

Abraham dừng lại giữa đường và đứng trước mặt Chúa. Ông hiểu ngụ ý của những lời vừa nói đó. Ông nghĩ tới Lot đang ở Sodom và tới những người khác có thể không đáng phải chết. Hai người cùng đi với Chúa lách qua một bên và tiếp tục đi tới cái thành độc dữ đó. Nhưng Abraham vẫn đứng trước mặt Chúa. Ông nói với giọng lo âu:

– Thưa Chúa, nhưng chắc chắn ngài sẽ không tiêu diệt người lành chung một lượt với kẻ dữ chứ? Có thể bên trong thành quách của Sodom có năm chục người ngay lành. Lẽ nào ngài cũng tiêu diệt cả họ, hay ngài sẽ vì họ mà tha thứ cho thành đó? Thật là lạ lùng nếu Chúa mà lại giết người lành chung với kẻ dữ. Làm như vậy là không đúng. Và, chẳng lẽ Đấng Phán xét tất cả thế gian lại cư xử không chính đáng?

Chúa cảm thấy thương xót Abraham và toàn thể dân thành đó. Ngài nói với ông:

– Nếu tại Sodom, ta tìm thấy có năm chục người ngay lành, thì ta sẽ không tiêu diệt dân chúng hoặc cái thành đó. Vì những người ngay lành ấy, toàn thể Sodom sẽ được cứu.

Abraham nghĩ vậy là hết rồi! Ông cảm thấy mình ăn nói kiểu đó là quá đường đột với Chúa của tất cả thế gian, nhưng ông phải thử thêm lần nữa. Ông thắc mắc không biết hy vọng vào con số năm chục có phải là nhiều quá chăng. Ông đề nghị:

– Có thể sẽ ít hơn năm chục một chút. Có thể ít hơn năm người. Lẽ nào ngài hủy diệt toàn bộ cái thành đó vì thiếu năm người cho đủ số năm chục?

Chúa nói:

– Nếu ta tìm thấy bốn mươi lăm người lành, ta sẽ không tiêu diệt thành đó.

Nhưng Abraham vẫn cảm thấy lo lắng. Ông không muốn bất cứ người tốt nào bị tiêu diệt chung với kẻ xấu, nhưng theo sự đánh giá chung về Sodom mà ông nghe được thì có vẻ không thể tìm ra ở đó tới bốn mươi lăm người ngay lành. Ông nói tần ngần:

– Có thể sẽ có ít hơn con số bốn chục!

Chúa nhẫn nại với ông, vì chính Chúa cũng không muốn tiêu diệt người công chính. Ngài bảo Abraham:

– Vì bốn mươi người ấy, ta sẽ không tiêu diệt thành đó.

Bốn chục có vẻ là con số cũng khó trông mong tại một thành như Sodom. Abraham tiếp tục năn nỉ:

– Ôi, thưa Chúa, xin đừng nổi giận với con, nhưng nếu ở đó có ít hơn bốn chục thì sao? Có thể không hơn ba chục?

Chúa trả lời:

– Thế thì ta sẽ không làm vậy. Nếu ta tìm được ở đó ba mươi linh hồn ngay lành, ta sẽ không làm vậy.

Abraham nói:

– Thưa Chúa, lúc này cái thân hèn mọn của con đang quá đường đột vì miệng của con không thể nín nổi. Con xin phép được hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu tìm được ở Sodom hai chục người tốt?

– Ta sẽ dung tha thành đó vì hai mươi người ấy.

Nhưng biết đâu tại Sodom chỉ tìm được ít hơn hai chục người ngay lành, và một trong số những người đó là cháu Lot của ông. Abraham van nài Chúa:

– Ôi thưa Chúa, xin Ngài đừng nổi giận. Đây là lần chót con mở miệng. Nếu ở đó chỉ có một chục người thôi thì sao?

– Nếu ở đó có mười người tốt thì vì mười người đó, ta sẽ không tiêu diệt nơi đó.

Chúa bảo đảm với ông như thế rồi tiếp tục lên đường. Abraham nhìn theo bước chân của ngài đang dần dần đi xa ông và tiến gần tới cái thành độc dữ bại hoại đó. Rồi quay về chỗ của mình trong lều trại, ông nghĩ tới số phận của Sodom và số phận đứa con trai của người em ông.

Abraham chỉ có thể hy vọng rằng các thiên sứ của Chúa tìm được mười người ngay lành giữa những kẻ dữ đó để dân chúng và thành của họ được cứu.

Đánh giá bài viết

ĐỌC THÊM

Giới thiệu hoạt động Giới trẻ Gh. Hòa Thanh – GP. Xuân Lộc

Hòa Thanh là một giáo hạt lớn thuộc giáo phận Xuân Lộc, nằm về phía Trảng Bom, Hố Nai, nơi có đông đảo bà con giáo dân. Chính vì thế, giới trẻ ở đây rất lớn mạnh và hoạt động tích cực. Mời các bạn cùng chia sẻ một số hoạt động thiện nguyện của các bạn trẻ trong hạt qua bài giới thiệu này.

Đức Giê-su Ki-tô | Đường Mục Tử Nhân Lành

Tháng Bảy này, chúng ta cùng nhau suy niệm chủ đề Đức Giê-su Ki-tô - Đường Mục Tử Nhân Lành. Hình ảnh mục tử và đoàn chiên là hình ảnh phổ biến diễn tả nội dung đức tin Ki-tô Giáo

thanh pho ur trong thanh kinh

Chuyện Abram và Lot

Abram và Lot là hậu duệ của Shem thuộc dòng dõi Noah. Abram về sau sẽ trở thành tổ phụ của dân Do Thái

Đức Giêsu – Hoàng Tử Bình Anh

Trong gia đình nhân loại, ai cũng muốn có bình an. Xin cho hai chữ 'bình an' là câu nói của nhiều người. Tuy nhiên, mỗi người có quan niệm khác nhau về bình an. Thông thường, người ta quan niệm rằng đạt được điều mình mong muốn là có bình an.

Đức Giêsu Kitô – Đường Xuống Với Con Người

Tháng 2 này, chúng ta suy niệm hình ảnh Đức Giê-su Ki-tô là Đường, Đường xuống với con người. Đức Giê-su Ki-tô xuống với con người để thông phần với con người trong muôn hình thức đau khổ do tội lỗi gây nên và dẫn đưa con người về với Thiên Chúa.

tinh yeu thien chua

Vì yêu chúng ta sâu thẳm – Chút suy tư về mầu nhiệm Tình yêu Thiên Chúa

Tại sao Chúa Giêsu phải chết trên thập giá cách ghê rợn như thế? Tại ...

Để lại bình luận