Chuyện Thánh Kinh

Chuyện thành Sodom bị Thiên Chúa trừng phạt

Pearl S. Buck
thanh sodom bi huy diet
23 views

Trong năm thành tại thung lũng Siddim gần Biển Mặn, thành Sodom và thành Gomorrah bên cạnh nó là hai thành phố tội lỗi bại hoại nhất. Tuy thế, khi tự ý chọn thành Sodom làm nơi cư trú của mình, Lot nghĩ rằng ông có thể làm ăn phát đạt bằng việc cung cấp thịt tươi của đàn súc vật của mình cho dân trong thành. Và ông tin tưởng rằng sự độc dữ của thành đó chẳng ảnh hưởng gì tới ông. Mặc dù sống theo lối ác, dân chúng Sodom khá tôn trọng Lot, và ông trở thành người có tên tuổi trong thành của họ. Cùng với thời gian, họ dần dần xem ông như một người xét xử hoặc một trong những người khôn ngoan của họ. Vì làm người khôn ngoan nên Lot có thói quen ngồi ở cổng chính của thành cho người ta dễ tìm thấy mình khi họ cần tới lời khuyên bảo để hoà giải những tranh chấp của họ.

Vào xế chiều cùng ngày Abraham được Chúa và hai thiên sứ ghé thăm, Lot đang ngồi ở chỗ thường lệ bên cổng thành Sodom thì hai người lạ ấy tới và đi vào cổng. Lot hiểu cách mà dân thành Sodom thường đối xử với người lạ: Thay vì nghênh đón thân thiện, họ sẽ trêu cợt người mới tới; thay vì cho thực phẩm và chỗ nghỉ ngơi, họ sẽ tỏ vẻ dữ dằn và làm hại một cách tàn bạo. Lật đật đứng lên, Lot đi tới gặp hai người đó tuy ông không nhận ra đó là hai thiên sứ của Chúa đến để tận mắt nhìn sự độc dữ của dân thành Sodom. Cúi rạp mình xuống đất, Lot nói:

Thưa các ngài, tôi xin chào các ngài. Xin các ngài hãy tới nhà tôi nghỉ chân cho người khoẻ khoắn lại, và cùng ở với tôi đêm nay. Sáng mai nếu các ngài muốn thì hãy thức dậy sớm và tiếp tục lên đường. Nhưng đêm nay, xin các ngài đừng tính tới chuyện đi thêm nữa trong cái thành này.

Cả hai cùng trả lời:

Không, cám ơn ông. Chúng ta sẽ nghỉ qua đêm ở ngoài đường phố.

Lot nói với giọng nghiêm trọng:

Không, thưa các ngài. Ở trong cái thành này thì xin các ngài đừng ngủ ngoài đường phố.

Lot biết chắc rằng nếu mình không bảo vệ những người lạ này thì dân chúng thành Sodom sẽ không để cho họ yên.

Tôi van xin các ngài hãy cùng đi với tôi tới nhà tôi.

Khi hai người đó nhìn quanh và thấy đường sá ô trọc cùng những bộ mặt đểu cáng của dân chúng đang tụ tập chung quanh, họ bắt đầu nghĩ có lẽ nên chấp nhận lời mời của Lot. Nhưng họ tới đây là để nhìn Sodom xem nó giống cái gì, vì thế họ ngần ngại. Họ nhìn kỹ lưỡng đám đông đang nhìn lại họ một cách tò mò và đang háo hức bàn tán với nhau cách cướp bóc và hãm hại hai người lạ trước mắt này.
Lot thúc giục họ. Ông cứ quyết chí cho bằng được. Ông nói rằng họ phải vui lòng đi với ông tới nhà của ông. Sau cùng, họ gật đầu và đi theo Lot. Khi bóng đêm phủ kín thành phố, cả hai cùng với Lot rửa sạch đôi chân lữ thứ đang rã rời của mình và nghỉ ngơi trong nhà ông. Lot dọn tiệc mời họ và họ ngồi ăn với lòng biết ơn. Chỉ chút nữa thôi họ sẽ nằm xuống mà ngủ.

Nhưng hai thiên sứ chưa kịp ngã lưng thì bỗng có tiếng đập cửa dữ dội. Tiếng đồn về hai người khách của Lot đã lan tràn khắp thành, và dân chúng Sodom muốn được giải trí bằng cách hành hạ hai người lạ đó. Từ mọi khu vực trong thành, người trẻ cũng như người già đua nhau tuôn đến chung quanh nhà của Lot. Họ đòi Lot phải để cho họ vào hoặc phải giao hai người khách của ông ra cho họ để họ có thể đùa giỡn bằng những trò vui khủng khiếp. Họ vừa nện thình thịch vào các cánh cửa lớn lẫn cửa sổ nhà Lot vừa thét lớn vô nhà:

Những người mới tới nhà ông Lot đêm nay đâu rồi? Hãy mang họ ra đây cho chúng ta!
Lot một mình bước ra khỏi nhà. Đứng đưa lưng chận cánh cửa lớn, ông nói điềm tĩnh:

Hỡi người anh em, tôi van xin các người. Xin hãy ngưng cơn độc dữ của các người lại. Xin hãy để yên những vị khách này. Gia đình tôi đây các người muốn làm gì thì làm nhưng xin hãy buông tha cho những người lạ đang ở trong nhà tôi. Họ đến dưới mái nhà tôi để trú ngụ và họ phải được trú ngụ.
Nhưng lời nói của Lot chẳng những không làm thay đổi chút nào dân thành Sodom mà còn làm cho họ giận dữ thêm, cuồng dại thêm. Họ gào lớn:

Tránh ra một bên! Ngươi chẳng là cái thá gì cả. Ớ đây chính ngươi cũng là dân lạ, vậy mà ngươi lại tự cho mình làm kẻ xét xử chúng tao. Nếu ngươi không tránh qua một bên, chúng tao sẽ đối xử với ngươi còn tệ hại hơn với hai người kia nữa!

Họ điên cuồng nhào vô người Lot, tàn bạo xô ông qua một bên và gần như sắp đập tan nát cánh cửa. Nhưng hai người bên trong vội vàng thò tay ra, kéo Lot vô nhà và đóng chặt cửa lại.

Dưới sức đập dữ dằn và man dại của dân thành Sodom, cửa rùng rùng, kêu răng rắc như sắp võ’ tan thành từng mảnh văng vô trong nhà. Nhưng đột nhiên tiếng đập cửa thình thịch bỗng ngưng lại. Thay vì tiếp tục kêu gào đòi máu của hai người lạ thì dân thành Sodom chợt thét lên hãi hùng. Từng người từng người một trong bọn họ, lớn cũng như nhỏ, mắt đều bị quáng gà bởi một uy lực nào đó mà họ không thể hiểu, khiến họ không thể tìm ra các cánh cửa để tiếp tục dộng lên chúng. Cuối cùng, Lot nhận ra rằng hai người đang được ông cho trú ngụ trong nhà mình là thiên sứ, và chính họ là kẻ làm những người bên ngoài bị quáng gà.

Hai đặc sứ từ trời xuống đã thấy tận mắt rằng Lot là người ngay lành, dám liều tính mạng để cứu họ. Và họ cũng thấy rõ ràng rằng chẳng thể nào tìm được tới chín người công chính nữa trong cái thành hãi hùng này.

Như thế, họ nói với Lot:

Còn ai khác nữa trong gia đình của ông tại cái thành này không? Các con trai, con gái, con rể hoặc bất cứ ai khác? Nếu có, ông hãy mang họ đi khỏi Sodom vì nơi này sắp bị hủy diệt, ở thành này mọi người đều độc dữ, và chính Chúa sai chúng tôi tới đây để hủy diệt nó.
Lot vội vàng gọi các con rể và nói với chúng:

Dậy mau! Đi khỏi chỗ này ngay! Hãy nghe lời ta mà đi, vì Chúa sắp hủy diệt thành này.
Nhưng các con rể của Lot không hiểu là bố vợ mình đang nói một cách nghiêm chỉnh. Chúng không tin rằng Sodom sắp sửa bị tiêu diệt. Chúng cười nhạo Lot và không chịu sửa soạn ra đi, cũng chẳng chút nào nhúc nhích người.

Sáng tinh mơ hôm sau, trước khi mặt trời ló dạng ở chân trời, các thiên sứ đánh thức Lot dậy và thúc hối ông lẹ lên. Họ nói một cách khẩn trương:

Dậy mau! Hãy mang vợ và hai con đang sống với ông đi cho lẹ khỏi cái thành này ngay, bằng không các người sẽ chết chung với nó.

Thật cực lòng cho Lot phải cất chân đi. Suốt nhiều năm qua, Sodom là nhà của ông. Nếu lúc này ông bỏ đi mà chỉ có thể chuẩn bị chút ít, ông sẽ để lại đằng sau mọi thứ: nhà cửa, đất đai, tài sản, kể cả một số phần tử trong gia đình. Vì vậy Lot ái ngại. Ông đưa mắt tiếc nuối nhìn những gì mình không muốn bỏ lại. Nhưng Chúa thương xót Lot và không để ông ở lại. Trong khi Lot chần chừ, các thiên sứ của Chúa túm người ông, vợ ông và hai con gái ông. Họ kéo cả bốn người chạy như bay cho tới khi ra hẳn ngoài tường thành mới buông tay. Chúa nói với cả bốn qua các thiên sứ của ngài:

Bây giờ các người phải chạy một mạch cho thoát chết. Đừng ngoái nhìn lui, đừng dừng chân ở chốn đồng bằng. Hãy chạy tới gò đất cao, chạy lên trên núi kia mà trốn. Bằng không các người sẽ bị thiệt mạng chung với dân chúng dưới đồng bằng này.

Lot nài nỉ:

Xin đừng bắt con lên núi! Lạy Chúa, ngài đã cho con thấy lòng thương bao la của ngài vì ngài cứu mạng con. Con van xin ngài hãy tỏ lòng thương xót con thêm lần nữa. Con không thể chạy trốn lên núi vì e rằng sẽ có sự độc dữ nào đó chực xảy đến bất thình lình cho con, và con sẽ chết. Gần đây có một cái thành nhỏ và con có thể chạy tới trốn ở đó. Nó gần núi hơn rất nhiều. Và nó chỉ là một thành nhỏ nhoi nên nó không quá bại hoại, và ngài cứu nó thì có nhiều nhặn gì đâu. Xin hãy buông tha cho cái thành nhỏ nhít đó, chỉ cái thành bé tí xíu đó thôi, con van xin ngài. Và xin hãy để cho chúng con chạy vào đó mà trốn và sống ở nơi đó.

Lot có ý nói tới thành Zoar, một trong năm thành ở vùng đồng bằng gần Biển Muối. Dù có lời đồn rằng nó không được tốt lành lắm nhưng Chúa đã quyết định cứu nó, và như thế cũng là để cho Lot dễ dàng chạy trốn hơn.

Và qua một trong hai thiên sứ của mình, ngài nói với Lot:

Ta sẽ làm điều ngươi yêu cầu, ta sẽ không đạp đổ thành Zoar. Nhưng ngươi phải lẹ lên. Mau mau chạy trốn tới đó, đừng ngoái mắt nhìn lui mà mất thời gian. Đã tới giờ rồi, không thể phí thêm thời gian nữa.
Lot lật đật chạy tới cái thành nhỏ đó. Ông vô tới Zoar kịp lúc mặt trời vừa mọc. Lập tức đất bắt đầu động và mặt đất bắt đầu rung chuyển. Bầu trời rực lên ánh sáng đỏ khủng khiếp. Sau lưng họ, đất nứt ra kêu ầm ầm như tiếng sấm lớn hết sức lớn. Đồng bằng phình lên rồi xẹp xuống, xẹp xuống lại phình lên, nhấp nhô cực kỳ. Lửa và diêm sinh hình như từ trời tuôn xuống. Nước Biển Mặn sôi lên, sủi bọt. Các toà nhà rung chuyến, vỡ tan thành từng mảnh. Mặt đất sụp xuống. Tro nóng và lửa làm lóa mắt. Diêm sinh bay đầy trời. Các luồng nước sôi bắn vọt lên trên không rồi rơi xuống như mưa trên Sodom và Gomorrah và các thành lân cận trong đồng bằng đó. Chúa đang đạp đổ các thành cùng hết thảy dân chúng sống trong đó. Đồng bằng tràn ngập lửa từ trên cao ập xuống và các bức tường nước muối từ biển tung sóng tạt lên, khiến mọi sinh linh đang sống và đang tăng trưởng đều bị hủy diệt. Trên bình nguyên của Biển Muối, không có gì còn lại mà không bị hủy hoại, trừ thành Zoar. Dân chúng trong thành này không bị sứt mẻ gì. Lot và hai con gái của ông được an toàn.

Nhưng vợ của Lot thì không! Khi cả nhà chạy, bà chạy theo chót hết. Vì bà vừa chạy vừa khóc thương cho cái thành mình trú ngụ, nên khi đất bắt đầu rung chuyển và gầm rú, vợ của Lot bị chậm lại đằng sau. Thêm nữa, bà ngoái nhìn lui và dừng lại trong một lúc quá lâu. Chỗ bà dừng lại nằm ngay thung lũng của Biển Muôi. Bà bị nhận chìm dưới nước đang sôi và ngập người trong gầm trời bốc lửa nên bị kẹt lại nơi đồng bằng. Và bản thân bà hóa thành một cột muối.

Cũng sáng sớm hôm đó, Abraham rời lều của mình, đi tới nơi ông đã từng đứng trước mặt Chúa để nài xin cho Lot và dân chúng Sodom. Bầu trời xa xa có màu sắc kỳ dị, gió thổi về phía ông mang mùi diêm sinh. Ông nghĩ rằng vậy là nơi đó không có được một chục người ngay lành.
Nhưng Chúa đã nhớ tới Abraham và đã mang Lot an toàn thoát khỏi cơn biến động lớn lao và đột ngột đang vùi dập các thành trong thung lũng. Khi Abraham nhìn vượt quá thung lũng tới phía Sodom và Gomorrah, ông có thể thấy khói từ xứ đó bốc lên trời như khói của một lò nung. Tâm hồn của Abraham xót thương hết thảy dân chúng ở đó dù họ là kẻ ác. Ông đứng nhìn buồn bã trong một lúc, rồi trở về lều của mình dưới các tàng cây bên cạnh xứ Khepron êm đềm.

Tại thành Zoar, Lot sống không hạnh phúc vì dù gì đi nữa, ông vẫn cảm thấy không còn an toàn khi phải ở dưới đồng bằng tan hoang đó. Lòng đầy sợ hãi, Lpt quyết định sẽ không sống trong bất cứ cái thành nào nữa. Cùng với hai người con gái, ông đi lên ngọn núi mà trước đây ông không dám chạy lên. Ba cha con Lot chung sống trong một hang động. Họ không có bất cứ thứ tiện nghi nào từng được họ quen dùng trong cuộc sống trước đây. Tất cả cừu và súc vật đã biến mất. Tất cả của cải đã biến mất. Vợ của Lot đã biến mất. Và các con rể cũng đã biến mất. Mọi thứ đều biến mất chỉ vì những năm trước đây Lot đã chọn cắm lều trại ở gần thành Sodom. Nhưng nay ít ra ông còn sống.

Nhiều năm sau, con gái lớn của Lot có một con trai. Bà đặt nó tên Moab, là kẻ sẽ trở thành tổ phụ dân Moab. Và con gái út của Lot sanh một con trai được gọi là Ben-Ammi, kẻ có các hậu duệ là người Ammon. Cả dân Moab lẫn dân Ammon đều sẽ gây trở ngại cho cuộc sống của dân Hebrew tại đất Canaan trong những năm tới.

Nhưng đó là xa rất xa về sau trong tương lai. Hiện tại, Lot sống trong hang động của mình gần như một nhà ẩn dật. Và Abraham cùng Sarah vẫn ngóng đợi đứa con trong mộng của họ.

5/5 - (1 bình chọn)

ĐỌC THÊM

8 lý do thanh thiếu niên không đọc Kinh Thánh (& Những gì nên nói với các em)

Bài viết bởi chuyên gia Darren Sutton, anh hoạt động gần 30 năm trong nhóm ...

Đức Giê-su Ki-tô | Đường Mục Tử Nhân Lành

Tháng Bảy này, chúng ta cùng nhau suy niệm chủ đề Đức Giê-su Ki-tô - Đường Mục Tử Nhân Lành. Hình ảnh mục tử và đoàn chiên là hình ảnh phổ biến diễn tả nội dung đức tin Ki-tô Giáo

Làm việc nhỏ bằng niềm đam mê lớn

Danette Matty from Youthministry.comHannah phỏng dịch Đây là câu thoại tôi rất thích trong phim ...

khoi diem su song con nguoi

Khởi điểm sự sống của con người

Lm. Trần Mạnh Hùng, STD. Người ta đã đưa ra nhiều lý thuyết khác nhau ...

thần học luân lý nhập môn

(#3) Nguyên tắc song hiệu

Tư tưởng sâu sắc trong nguyên tắc phân biệt hai hiệu quả trực tiếp và gián tiếp này là: luân lý tính của hành vi chịu tác động bởi ý định (intention) hay thái độ (attitude) của ý chí đối với sự dữ được thực hiện. Nhưng lắm khi các thuật ngữ “trực tiếp” và “gián tiếp” đi đến chỗ chỉ gắn với các hành động thể lý

Đi tìm đức tin đã mất | kỳ 2

Đức tin của người trẻ không tan biến, nó trôi giạt về những bến bờ ...

Để lại bình luận