Chuyện Thánh Kinh

Lời Thiên Chúa hứa với Abraham

abraham va cac thien than cua chua
23 views

Như vậy, dù có tục lệ người chiến thắng có quyền giữ chiến lợi phẩm, Abram vẫn không chịu nhận phần thưởng của người ta. Nhưng không lâu sau cuộc giải cứu Lot, Abram nghe tiếng của Chúa nói:

– Abram, ngươi đừng lo. Ta sẽ che chở ngươi và ta sẽ thưởng ngươi trọng hậu vì sự công chính của ngươi.

Lúc này, Abram đã có đủ thứ của cải ông muốn trên đời, trừ một thứ. Và vì thiếu thứ độc nhất đó nên lòng ông phiền muộn mãi. Ông hỏi Chúa:

– Thưa Thiên Chúa, ngài sẽ ban cho con cái gì? Bản thân con cho tới nay vẫn chưa có con. Eliezer người Damascus, là kẻ cai quản nhà cửa cùng coi sóc mọi sự con đang có, kẻ được sinh ra trong nhà của con và là người ngay lành. Liệu con có nên để cho nó làm người thừa kế của mình không?

Chúa bảo Abram:

– Nó sẽ không bao giờ là kẻ thừa kế của ngươi. Con trai ruột của ngươi sẽ là kẻ thừa kế cho ngươi. Abram này, ngươi hãy ngước mắt lên nhìn sao trời. Hãy xem liệu ngươi có thể đếm được chúng không. Trên trời có bao nhiêu ngôi sao thì dòng giống của ngươi sẽ có bấy nhiêu con cháu. Ta là Chúa đã mang ngươi ra khỏi thành Ur và đã cho ngươi đất này để ngươi thừa hưởng. Ta ban nó cho ngươi và con cháu của các con ngươi chứ không ban cho kẻ nào khác sinh ra trong nhà ngươi.

Thiên Chúa nói với Abram những gì xảy tới trong một tương lai xa xăm, rằng tới lúc đó, người Hebrew sẽ chịu đựng những thời kỳ khắc nghiệt nhưng họ sẽ vượt qua các khổ đau ấy. Thiên Chúa bảo người tôi tớ trung thành Abram rằng tới một lúc xa xôi nào đó, con cái của dòng giống ông sẽ là những người xa lạ trên một vùng đất lạ, không thân thiện, trong suốt bốn trăm năm. Họ sẽ làm nô lệ cho dân chúng xứ đó. Nhưng khi rời khỏi xứ đó, họ sẽ trở thành một dân tộc vĩ đại với đầy đủ quyền hạn của mình, và họ sẽ tự mình làm chủ đất Canaan.

Chuyện khác:
Chuyện tổ phụ Abraham hiến tế con trai Isaac
Chuyện Adam và Eva
Chuyện Hagar và Ismael

Và sau cùng, việc đó đã xảy ra. Các hậu duệ của Abram trở thành người nô lệ tại đất Ai Cập. Rồi họ rời xứ sở của các vua Pharaoh đó và cất bước lên đường chầm chậm về lại đất hứa. Nhưng việc ấy xảy ra vào rất nhiều năm sau, và bản thân Abram sẽ không chứng kiến khi nó xảy ra. Trong khi vẫn sống tại Mamre bên những cây sồi to lớn ở Khepron thì không chỉ Abram mà còn vợ ông, cả hai cứ triền miên nghĩ ngợi tới việc họ chẳng có được mụn con nào.

Sarai nghĩ hoài nghĩ mãi tới chuyện đó vì bà thèm muốn có con một cách ghê gớm. Dù bà đã biết lời Thiên Chúa hứa với chồng mình, nhưng cùng với thời gian dần trôi, bà hết tin tưởng chuyện bản thân mình còn có khả năng sinh con. Ngày nọ, Sarai nói với Abram:

– Chúa không để cho tôi có được một đứa con. Vậy ông hãy tới với thị tì của tôi là Hagar. Ông hãy ăn nằm với nó. Và bằng cách đó, qua nó tôi có thể có một đứa con.

Hagar là một thị tì người Ai Cập và nàng gắn bó với gia đình của Abram từ chuyến đi của ông tới Ai Cập vào thời kỳ có nạn đói ở Canaan. Thời đó, việc người chồng có hơn một người vợ hoặc việc người vợ đưa thị tì của mình qua ăn nằm với chồng là điều bình thường. Đôi khi những phụ nữ không có con như Sarai yêu cầu chồng sinh con cho mình qua một thị tì trung tín. Và lúc đó, người vợ được xem là người mẹ của những đứa con do thị tì sinh ra.

Abram chấp nhận yêu cầu ấy của Sarai. Và Sarai đưa cho ông người thị tì của bà để nàng có thể thụ thai.

Chẳng bao lâu, Hagar thấy mình sắp sửa sinh con. Nàng tự hào về việc đó và bắt đầu xem thường bà chủ của mình vì bản thân Sarai không thể có con. Đây là thái độ mà vợ của Abram chẳng trông mong sẽ xảy ra chút nào, và bà cảm thấy mình bất hạnh tới độ không chịu đựng nổi. Thay vì có cảm giác mình như một người mẹ, Sarai cảm thấy mình là một người vợ thất bại. Và Hagar làm cho bà cảm thấy như thế vì Hagar công khai khinh dễ bà.

Sarai buồn bã nói với Abram:

– Tôi đã làm sai rồi. Vì sai lầm đó nên nay tôi bị Hagar nhìn bằng con mắt khinh miệt. Ông hãy nói cho tôi biết rằng tôi phải làm sao bây giờ?

Abram trả lời:

– Nó là thị tì của bà. Bà cứ việc xử lý nó theo ý của bà.

Và Sarai đối xử cứng rắn với nàng Hagar khinh người đó. Thái độ của bà đối với Hagar nghiêm khắc tới độ nàng không chịu đựng nổi, đành phải bỏ nhà đi vào sa mạc. Chẳng bao lâu, Hagar thấm mệt, phải dừng lại nghỉ ngơi. Nàng nghỉ cạnh suối nước trên đường đi tới Shur, và chính tại nơi hoang mạc đó, thiên sứ của Chúa tìm thấy nàng.

Thiên sứ nói:

– Này Hagar, tì nữ của Sarai! Ngươi làm gì ở đây và ngươi đi đâu vậy?

Hagar trả lời:

– Tôi đang chạy trốn bà chủ Sarai của tôi.

Thiên sứ của Chúa nói:

– Hãy quay trở về với bà chủ của ngươi, và hãy vâng lời bà ấy. Thiên Chúa đã thấy sự khổ cực của ngươi. Ngươi sẽ có một đứa con. Nó sẽ lớn lên thành người đàn ông mạnh mẽ phi thường và cư trú nơi hoang mạc. Qua nó, ngươi sẽ có một dòng giống vĩ đại của chính ngươi. Nhưng lúc này, Hagar ơi, ngươi phải quay về. Chúa đang nhìn ngươi và Chúa ở với ngươi.

Hagar quay lại lều trại của Abram và Sarai. Đúng ngày đúng tháng, nàng sinh cho Abram một đứa con trai. Họ đặt tên nó là Ishmael. Lúc đó Abram đã tám mươi sáu tuổi và ông hãnh diện rằng mình có con trai dù đó không phải là con của Sarai. Còn Sarah thì không bao giờ có thể tha thứ cho Hagar và bà chẳng chấp nhận Ishmael như một đứa con trai yêu quí của mình.

Quả thật, Ishmael không phải là đứa con được Thiên Chúa hứa với Abram. Cậu lớn lên, trở thành một đứa bé mạnh khoẻ và gan dạ. Abram yêu quí cậu còn Sarai thì không thích cậu. Và cả Abram lẫn Sarai tiếp tục càng ngày càng già.

Khi Abram tới chín mươi chín tuổi và Sarai, dù trẻ hơn, cũng đã quá tuổi có thể có con, Thiên Chúa lại hiện ra với Abram và nói:

– Ta là Thiên Chúa Toàn năng, và ta lập giao ước với ngươi. Ngươi là kẻ hết lòng trung thành và hết sức phục vụ ta; và ngươi sẽ là cha của nhiều dân tộc. Từ con cái của ngươi và con cái của con cái ngươi sẽ xuất hiện những người vĩ đại và những vua vĩ đại, và hết thảy đất Canaan sẽ mãi mãi là của chúng.

Và vì Abram sẽ là cha của nhiều dân tộc, Chúa bảo rằng ông phải đổi tên. Thay vì là Abram, nghĩa là “người cha tôn quí”, ông sẽ trở thành Abraham, nghĩa là “người cha của hằng hà sa số.” Sarai cũng phải đổi tên. Tên mới của bà là Sarah, nghĩa là “hoàng hậu”, vì bà sẽ là mẹ của các dân tộc, và từ bà sẽ ra đời những người làm vua.

Lúc đó, Abraham, một kẻ tin vào Chúa suốt từ đầu tới cuối cuộc đời mình, hầu như không dám tin vào những gì ông đang nghe. Đối với ông, việc sẽ vẫn có một đứa con nghe quá đỗi khó tin, khiến ông bật cười. Và Abraham nói thầm trong bụng mình rằng:

– Liệu một đứa con vẫn có thể được sinh ra bởi một người đàn ông đã gần một trăm tuổi? Và bởi một người đàn bà đã chín chục tuổi?

Rồi ông nghĩ tới đứa con trai độc nhất ông đang có và là đứa ông thương yêu dù nó không phải con của Sarah. Abraham muốn đứa con đó cũng được nhiều sự tốt lành. Ông hỏi:

– Thưa Chúa, còn về Ishmael thì sao?

Thiên Chúa nói:

– Ta đã và đang chúc lành cho Ishmael. Nó cũng sẽ có nhiều con cái. Mười hai ông hoàng sẽ nôi dõi nó, và ta sẽ làm cho nó trở thành một dân tộc vĩ đại. Nhưng giao ước của ta không phải với nó mà với con trai của Sarah. Vì quả thật, Sarah sẽ sinh một con trai và ngươi sẽ gọi nó là Isaac. Lúc này ta nói cho ngươi biết rằng sang năm, đúng vào ngày này giờ này, Sarah sẽ sinh một con trai.

Tuy thế, đối với Abraham, việc ấy thật khó tin. Còn đối với Sarah, nó lại càng khó tin hơn nữa.

5/5 - (1 bình chọn)

ĐỌC THÊM

Giáo hoàng Phanxico Bergolio

Từ Bergolio đến Giáo hoàng Phanxicô

ĐTC Phanxico là vị giáo hoàng của nhiều cái đầu tiên: người đầu tiên đến từ Nam Mỹ, giáo hoàng đầu tiên xuất thân từ Dòng Tên, giáo hoàng đầu tiên chọn tước hiệu Phanxico... Ngài là một tính cách mạnh mẽ, con người của hành động. Kể từ khi tựu nhiệm ngài đã có những chính sách quyết liệt để thúc đẩy Giáo hội bắt kịp với thời đại mới.

Hagar và ismael

Chuyện Hagar và Ismael

Hagar là nàng hầu của bà Sara, chính thê của tổ phụ Abraham, được dâng cho ông vì Sara không thể sinh con. Hagar sinh ra Ismael

tiểu thuyết anh em nhà karamachov

Anh em nhà Karamazov – Tiểu thuyết Kitô giáo vĩ đại

Anh em nhà Karamazov là một tác phẩm văn học vĩ đại của đại văn hào Fyodor Dostoevsky. Không chỉ thế, nó còn chứa đựng những thông điệp Kitô rất sâu sắc, sẽ được làm rõ qua bài viết này

Hy vọng là thách đố lớn nhất của thế giới ngày nay

Vatican chiều ngày 12 tháng 3 năm 2000Đấng Đáng kính Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn ...

Đi tìm đức tin đã mất | kỳ 2

Đức tin của người trẻ không tan biến, nó trôi giạt về những bến bờ ...

nguoi con yeu dau

Ơn ta đủ cho con

Linh mục Giuse Nguyễn Hạ Huy “Tuần trăng mật” của tôi mở đầu và kết ...

Để lại bình luận