Chuyện Thánh Kinh

Chuyện Adam và Eva

Pearl S. Buck
chuyen adam va eva trong kinh thanh
4.061 views

Sau khi Thiên Chúa tạo dựng trời đất và muôn vật, cùng với hai con người đầu tiên là Adam và Eva, Ngài đặt họ trong Vườn Địa Đàng với mong muốn họ sẽ mãi mãi chung hưởng hạnh phúc. Nhưng con người với ý chí tự do đã chọn tội lỗi.

Adam và Eva sống đẹp trong vườn nhà ấy của mình. Họ muốn gì về lương thực và có ý thích nào liền được Chúa ban cho cái đó. Những con chim màu sắc rực rỡ bay nhẹ nhàng từ bông hoa này sang bông hoa khác, từ cành cây kia qua cành cây nọ và hót những bài ca ngọt ngào vang lên tới các tầng trời. Dòng sông tung nước và rì rào chảy qua đất, tưới nước mặt đất cho mọi loài cây cối mọc lên dễ dàng trong đất màu mỡ, chỉ trừ cỏ dại và gai góc. Adam làm công việc hết sức nhẹ nhàng là chăm sóc vườn vì Chúa không muốn ông bỏ cả ngày ra để làm việc nặng nhọc.

Có đủ các loại cây, xinh tươi suốt mọi mùa và đặc biệt đáng yêu khi lá xanh và lộc non làm rực rỡ cành; và có đầy rẫy các loài cây ăn trái. Giữa vườn địa đàng có Cây Sự sống, cũng là Cây Sự biết tốt biết xấu, còn gọi là Cây Trường sinh. Nhưng Adam và Eva chẳng biết gì về sự xấu. Thế giới của họ hoàn toàn tốt lành. Trong thế giới đó họ được tự do và không sợ hãi. Họ sống hồn nhiên như chim giữa trời và như loài vật rong chơi trong rừng cùng trên đồng nội. Thiên Chúa tản bộ trên mặt đất và chuyện trò với họ trong chiều hôm êm mát. Như thế, hạnh phúc của họ thật hoàn hảo.

Chúa chỉ đòi hỏi họ một điều và phải vâng theo lời yêu cầu đó. Ngài bảo Adam:

– Các ngươi được tự do ăn mọi thứ cây trong vườn, trừ Cây Sự biết tốt biết xấu. Ngày nào các ngươi ăn cây đó, các ngươi chắc chắn sẽ phải chết.

Adam sẵn sàng đưa ra lời hứa. Đâu cần ăn cây đó vì đã có nhiều thứ cây khác. Và dù không biết chết nghĩa là gì, ông biết rằng ông phải vâng lời và yêu thương Thiên Chúa, đấng đã tạo ra ông.

Ngay cả với người đàn bà Eva, việc hái từ cái cây độc nhất đó và ăn quả của nó không phải là điều khó tránh. Nhưng rắn là con vật tinh ranh hơn mọi loài dã thú, và rắn cũng là một trong những con vật xinh đẹp nhất. Nó biết rằng nó có thể làm cho trái của cây đó có vẻ rất đáng thèm muốn hơn tất cả những thứ trái khác, chỉ vì đó là trái cấm, đặc biệt nếu nó tới gần người đàn bà với một thái độ cực kỳ quyến dụ. Vì vậy nó xuất hiện trước mặt Eva với hình dáng cao lớn đẹp trai và khoác một lớp áo sặc sỡ.

Rắn mở đầu một cách ranh mãnh:

– Thiên Chúa đã bảo bà rằng bà không được ăn tất cả các thứ cây trong vườn, có đúng như vậy không đấy?

Eva trả lời:

– Chúng tôi có thể án tất cả các thứ cây trong vườn, chỉ trừ một cây. Cái cây đó ở giữa vườn. Và Thiên Chúa đã nói rằng chúng tôi không được ăn nó, không được sờ đến nó. Nếu làm ngược lại, chúng tôi chắc chắn sẽ phải chết.

Rắn nói:

– Bà chắc chắn sẽ không chết. Sở dĩ Thiên Chúa bảo bà rằng bà sẽ phải chết để bà sợ mà đừng ăn trái đó. Vì ngài biết rằng nếu bà ăn nó, mắt bà sẽ mở ra và bà sẽ khôn ngoan như các thần linh: Bà sẽ biết được cả sự tốt lẫn sự xấu.

Eva nhìn vào cây đó thêm lần nữa. Trông nó thật sướng mắt và trái của nó có vẻ ngon lành. Nếu đúng việc ăn trái đó sẽ làm cho mình khôn ngoan thì quả thật nó là thứ cây đáng thèm muốn. Eva không nhận ra rằng mình đang bị cám dỗ hết sức tinh tế bởi một con dã thú quỉ quyệt. Bà đưa tay ra và các ngón tay của bà hái trái cây đó. Eva nếm nó và bắt đầu ăn. Con rắn bỏ đi, để yên cho bà ăn.

Eva ngẫm nghĩ rằng mình đã chia sẻ với chồng toàn bộ thế giới, vậy thì mình cũng sẽ chia sẻ với chồng điều mới lạ mình vừa khám phá. Trái cây này hương vị thơm ngon và Adam cũng phải ăn đôi chút. Eva chia cho chồng mình một ít và Adam cũng ăn trái cấm đó.

Đúng là họ không chết ngay, nhưng bằng sự không vâng lời như thế, tự họ đã từ khước sự sống đời đời. Cũng đúng là mắt họ đã mở ra, và lúc này họ nhận ra những điều trước đây họ chưa bao giờ biết tới. Lần đầu tiên họ nhận ra thân thế mình trần truồng, và cũng là lần đầu tiên cả hai cảm thấy hổ thẹn. Họ biết rằng mình đã làm sai; và khi không che giấu nổi sự xấu hổ và sợ hãi của mình, cả hai tìm chỗ núp trong cây lá rậm rạp.

Rồi Adam và Eva nghe tiếng chân của Chúa khi ngài đi dạo trong vườn lúc gió nhẹ chiều hôm. Và họ rút vào sâu hơn trong các lùm bụi để núp cho khuất mặt ngài.

Thiên Chúa gọi:

– Adam ơi, ngươi ở đâu?

Adam trả lời:

– Thưa Chúa, con đây. Con nghe tiếng chân ngài bước trong vườn và con sợ hãi vì mình đang ở trần ở truồng nên con phải chạy đi núp.

Chúa hỏi:

– Làm sao ngươi biết ngươi trần truồng. Có phải ngươi đã án trái của cái cây bị ta cấm, nên khiến cho ngươi biết được như vậy?

Adam nói:

– Chính là người đàn bà này. Nó đã cho con một ít trái đó và con đã ăn nó.

Thiên Chúa quay qua Eva. Ngài xót thương hỏi bà:

– Tại sao ngươi lại làm như thế?

Người đàn bà nói:

– Chính là con rắn. Con rắn đó đã cám dỗ con nên con đã ăn trái cây đó.

Adam và Eva đã sai lầm không chịu vâng lời Chúa. Chúa chỉ đòi hỏi sự vâng lời, và họ không đáp ứng được yêu cầu đó của ngài. Con rắn đó cũng đã làm sai khi lừa phỉnh Eva, và lời quở phạt đầu tiên của Chúa được dành cho con vật xinh đẹp đó. Thiên Chúa nói với con rắn rằng:

– Vì ngươi đã làm điều đó nên ngươi bị chúc dữ trên tất cả những súc vật và trên tất cả những dã thú. Từ nay ngươi sẽ bò lê bụng mình mà đi, và suốt cả đời ngươi, ngày nào ngươi cũng sẽ ăn đất ăn bụi cho đến hết đời. Ngươi và người đàn bà này, và con cháu của ngươi cùng con cháu của người đàn bà này sẽ là kẻ thù vĩnh viễn của nhau.

Kể từ lúc đó, rắn không còn đứng thẳng một cách hiên ngang nữa. Nó phải nằm sát mặt đất, thấp hơn mọi thú vật ở trần gian. Và nó trườn bụng mà bò trong bụi đất.

Thiên Chúa nói với Eva:

– Còn ngươi, ngươi sẽ chịu đau đớn và đau khổ, và ngươi sẽ thai nghén con cái trong khổ não. Ngươi sẽ không bao giờ được ngang hàng với đàn ông vì hắn sẽ thống trị ngươi.

Và ngài nói với Adam:

– Vì ngươi nghe lời vợ ngươi và ngươi đã ăn trái mà ngươi được lệnh đừng ăn, ngươi bị kết án không được ăn. Đất đai không chỉ cưu mang những gì tốt lành mà còn sẽ cưu mang những gai cùng góc. Ngươi sẽ ăn cỏ ngoài đồng, nhưng thực phẩm không còn là của ngươi để ngươi chỉ việc đưa tay ra hái lượm mà ăn. Kể từ lúc này, ngươi sẽ phải làm việc và phải đổ mồ hôi ướt đẫm đôi lông mày mới kiếm được bánh mà ăn. Và ngươi sẽ làm như thế cho tới ngày ngươi về lại bụi đất vì ngươi đã được làm ra từ bụi đất.

Như thế, đây là cái chết đă được báo trước. Nhưng nó chỉ đến vào nhiều năm sau đó. Trong những năm đó, Adam và Eva sẽ có con cái. Và Eva là người mẹ của thế giới.

Kế đó, với lòng tốt lành, Thiên Chúa làm ra áo chùng bằng da thú rồi ngài mặc cho Adam cùng Eva. Và ngài tự nhủ rằng:

– Con người biết sự tốt sự xấu như vậy là đủ. Lúc này, nếu nó không rời khỏi chỗ này thì nó có thể còn đưa tay ra hái trái Cây Sự sống mà ăn và sẽ sống mãi mãi. Nó sẽ không được làm như vậy.

Do đó, Thiên Chúa đuổi Adam và Eva ra khỏi vườn địa đàng, Ngài xua họ vào thế giới để họ lập đời sống mới. Phía đông của Eden, ngài đặt các thiên sứ giữ vườn. Một trong các thiên sứ đó xoay thanh gươm bằng lửa theo mọi hướng để canh gác lối đi tới Cây Sự sống. Thế giới không còn hoàn hảo nữa vì Adam và Eva đà không vâng lời. Họ không còn biết tới vườn địa đàng trên mặt đất. Nhưng họ rời Eden với lời hứa của Thiên Chúa rằng tới một ngày nào đó đấng cứu độ sẽ xuất hiện giữa các con cháu của con cháu họ, để rửa sạch mọi tội lỗi.

5/5 - (1 bình chọn)

ĐỌC THÊM

Thư giới thiệu các sản phẩm truyền thông của MVGT VN từ Đức cha Chủ tịch

Kính thưa quí độc giả, Trong Tông Huấn Hãy Vui Mừng trong Chúa (Gaudete in ...

duc me vo nhiem nguyen toi

Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và mầu nhiệm Nhập Thể

Niềm tin vào sự vô nhiễm nguyên tội của Mẹ Maria là một niềm tin không thể thay đổi. Các nhà thần học đã chứng minh điều đó, các giáo phụ giảng dạy, các nhà giảng thuyết phổ biến

thần học luân lý

Khái quát về Thần học Luân lý

Sau nhiều năm xa vắng quê hương, một hôm trên đường trở về thăm gia ...

hinh anh thien chua

“Thiên Chúa – người thợ thêu tài ba”

Dẫn nhập Tôi muốn bắt đầu bài viết này bằng một câu chuyện mà tôi ...

Ta yêu mến Thiên Chúa vì Ngài đã ban tình yêu của Ngài cho chúng ta

Trong những năm tháng gần đây, tôi thường xuyên tự chất vất và đặt câu hỏi cho chính mình. Tại sao tôi có thể yêu mến Thiên Chúa, là Đấng vô hình, bằng với tất cả sức mạnh tình yêu của trái tim tôi

kinh thánh luân lý tính dục

Hôn nhân và tính dục trong Kinh thánh

Tính dục con người là một điều tốt lành sâu xa và lớn lao được Thiên Chúa ban tặng cho con người, xét như một phần của công trình sáng tạo: “Lúc khởi đầu Thiên Chúa đã sáng tạo con người có nam có nữ” (St 1, 27).

Để lại bình luận