Chuyện Thánh Kinh

Chuyện Hagar và Ismael

Pearl S. Buck
Hagar và ismael
360 views

Abraham một trăm tuổi khi ông cùng Sarah hạ sinh cậu con Isaac. Chúa đến thăm Sarah như ngài đã báo trước, và ngài làm tròn lời hứa được chờ đợi lâu năm ấy. Như thế, Sarah sinh một đứa con trai cho Abraham trong tuổi già của ông, đúng vào ngày giờ Chúa đã nói.

Sarah nhớ lại bà đã cười ra sao khi nghe trộm lời tiên tri của người khách lạ đang ngồi nghỉ dưới tàng cây. Lúc đó, nụ cười của bà ẩn chứa nỗi cay đắng của một tấm lòng không tin tưởng. Nhưng lúc này, bà cười với tâm hồn chứa chan hạnh phúc. Sarah nói một cách hoan hỉ:

– Thiên Chúa đã ban cho tôi lý do để mà cười, tới độ ai nghe tiếng tôi cười cũng đều bật cười với tôi. Ai dám nghĩ rằng Sarah này sẽ sinh cho Abraham một đứa con và rằng cả hai chúng tôi đều đã già lão?

Cậu bé Isaac lớn lên và rời hai cánh tay bồng ẵm của mẹ. Khi cậu tới ngày thôi nôi, cứng cáp vừa đủ chập chững đi dò dẫm trong khu lều trại bao la và dưới những cây cao tỏa bóng mát, Abraham quyết định đã tới lúc con của mình khá lớn, đủ để có thế ra mắt các bạn ông và những người thân trong mấy khu lều trại gần đó. Ông tổ chức tiệc mừng rất lớn. Lòng đôi cha mẹ già nua ấy chan chứa niềm hãnh diện thầm lặng về đứa con trai nhỏ của mình. Đây là một cơ hội liên hoan thật tuyệt vời. Nhưng rồi chẳng may xảy tới một việc bất ngờ khiến kẻ nghĩ rằng mình lý ra được hạnh phúc nhất lại cảm thấy mất niềm vui sướng. Sarah thấy đứa con trai của người phụ nữ Ai Cập Hagar đùa nghịch với cậu nhỏ Isaac. Lúc đó Ishmael đã là một thiếu niên mười bốn tuối, và Sarah không thích cách cậu ấy cư xử với con trai bé nhỏ của bà.

Bà nổi giận nói với Abraham:

– Này ông, ông hãy đuổi người đàn bà Ai Cập ấy và đứa con trai của nó đi! Con trai của tôi sẽ không lớn lên với thằng bé đó. Và con trai của người đàn bà ấy không phải là người hưởng thừa tự chung với Isaac. Hãy đuổi hai mẹ con nó đi khỏi nơi này!

Đối với Abraham, đây là điều rất khó yêu cầu ông. Trong cuộc đời, ông không đòi hỏi gì nhiều. Ông chỉ muốn mọi người sống theo đường lối của Thiên Chúa và sống an tâm. Ồng yêu Sarah thắm thiết và ông sẵn sàng làm bất cứ điều gì trong vòng khả năng của mình để bà được hạnh phúc. Tuy vậy Abraham cũng yêu cậu con Ishmael của mình và không muốn đuổi cậu đi khiến cậu có thể sẽ lâm nguy. Vì thuở đó, kẻ nào sống hoặc đi đường xa mà không được bảo vệ, thế nào cũng gặp không chuyện này thì chuyện nọ. Giả dụ không có vấn đề gì nguy hiểm, ông cũng không muốn đối xử quá đáng với Hagar và đứa con trai của nàng vì như thế, ông sẽ vuột mất đứa con trai này. Do đó, Abraham cảm thấy cực lòng quá đỗi.

Thiên Chúa thấy nỗi thống khổ ấy của Abraham và bảo ông chớ đau lòng. Chúa nói:

– Này Abraham, ngươi hãy nghe theo lời của Sarah. Ngươi hãy làm bất cứ điều gì bà ấy nói. Và ngươi chớ khổ tâm vì cậu bé đó hoặc vì người đàn bà đó. Chính với Isaac mà ta có lời giao ước của ta, và chính qua Isaac mà tên của ngươi sẽ được biết tới mãi mãi và dòng giống của ngươi sẽ được chúc lành. Còn về Ishmael, đứa con trai của người đàn bà Ai Cập, ta cũng sẽ làm cho nó trở thành một dân tộc vĩ đại vì nó là con của ngươi. Do đó, ngươi đừng lo sợ gì cho Hagar và Ishmael.

Sáng sớm hôm sau, con tim của Abraham vẫn nặng trĩu khi ông thức dậy thật sớm để từ biệt Ishmael và người đàn bà đã cùng đi với ông từ Ai Cập và đã sinh con cho ông. Nhưng lúc này lòng ông bớt đau đớn và không còn lo sợ cho hai mẹ con nữa. Ông lấy bánh dự trữ ra, đưa cho Hagar và đặt lên vai nàng bình nước. Rồi ông tiễn biệt Hagar cùng đứa con trai lên đường.

Hagar đem Ishmael ra khỏi nhà Abraham. Hai mẹ con đi liên tục trong nhiều ngày, nhắm hướng quê nhà Ai Cập ở cuối đường xa diệu vợi, nằm bên kia bờ sa mạc Beersheba. Trong sa mạc, hai mẹ con côi cút lang thang, không người giúp đỡ. Họ đi mãi đi hoài mà không có ai cho lương thực hoặc một chỗ nghỉ ngơi. Rồi đến ngày thức ăn hết và bình nước cạn tới giọt cuối cùng. Hai mẹ con tiếp tục bước, càng lúc càng chậm hơn, cố tìm cho thấy một giếng nước hoặc một con suối để ít ra là được uống. Nhưng chẳng thấy nơi nào có nước. Không có gì cả ngoại trừ mặt trời nóng bỏng sáng rực trên đầu, sa mạc cát cháy chói chang lung linh với hơi nóng và những bụi cây thấp lè tè không cho họ được chút bóng mát nào. Và chung quanh không rịn ra được một giọt nước nào.

Lê bước chân đi, khi ngã xuống khi gượng mình đứng lên, hai mẹ con vẫn trông mong đâu đó có người xuất hiện để giúp đỡ mình. Cuối cùng, Hagar không còn cất nổi chân. Nàng và cậu bé Ishmael ngất lịm vì không thức ăn chẳng nước uống và kiệt sức vì đường xa thăm thẳm như vô tận mà không ai bảo hộ mình. Niềm hy vọng tan biến, cơ thể suy sụp, hai mẹ con nằm yên tại chỗ vừa ngã xuông trên mặt cát nóng bỏng. Hagar nghỉ ngơi một chút, lấy hơi sức để làm điều có tránh cũng không được. Với con tim gần như tan nát, người mẹ bịn rịn để đứa con trai mình nằm lại dưới một bụi cây và mong sao nếu chắng có gì thì ít ra nó cũng được chút bóng mát còm cõi của bụi cây làm dịu người. Rồi Hagar đứng lên quay lưng đi thẳng, đi xa hết sức xa có thể. Nhưng nàng chỉ có thể đi tới ngang chừng tầm bắn một mũi tên. Thế thôi. Nàng mệt ngất người và tim buốt đau, không nhác thêm được bước chân nào. Nhưng Hagar cũng không thể lê nổi thân mình trở lại bụi cây vừa rồi để thấy Ishmael đang chịu đau khổ. Nàng ngồi phệt xuống. Nước mắt chảy ràn rụa khắp mặt.

– Tôi làm sao chịu nổi khi nhìn đứa con trai của mình lịm chết!

Hagar tự nhủ như thế trong tiếng nức nở và quay đầu qua chỗ khác. Tận đáy lòng, nàng chắc chắn rằng mạng sống của con trai mình sẽ chẳng kéo dài được bao lâu, và rằng chẳng mấy choc nữa, mình cũng sẽ chết theo với nó.

Nhưng Thiên Chúa không quên Hagar, cũng không quên lời ngài đã hứa với nàng và Abraham. Hai mẹ con nàng không cô đơn và lạc loài trên sa mạc. Ngài đã nghe tiếng của họ, và ngài trả lời.

– Này Hagar! Đừng sợ vì ta đã nghe tiếng của đứa bé ở ngay chỗ nó đang nằm. Hãy trỗi dậy! Hãy đỡ đứa bé lên và giữ chặt nó trong tay! Vì hai mẹ con của ngươi sẽ được cứu, và ta sẽ khiến con của ngươi trở thành một dân tộc vĩ đại.

Kế đó Thiên Chúa mở mắt Hagar ra và nàng thấy một giếng nước. Với sinh lực mới, Hagar đứng lên, đổ nước vào đầy bình và mang tới cho con uống. Xong, cả hai mẹ con tiếp tục cất bước nhưng họ không đi tới xứ Ai Cập xa xôi nữa. Hagar kết thúc cuộc hành trình lang thang của mình khi họ tới hoang mạc Paran và dựng nhà cho nàng cùng con trai của nàng cư ngụ tại miền đất hoang dã đó. Thiên Chúa trông nom hai mẹ con trong ngôi nhà cô quạnh ấy và giữ không cho bất cứ cái gì có thể làm hại họ.

Cậu bé Ishmael lớn lên, lực lưỡng dũng mãnh và trở thành một thợ săn sử dụng cung tên rất thiện xạ. Mẹ cậu cưới cho cậu một người vợ gốc xứ Ai Cập. Chẳng bao lâu, hai vợ chồng sinh con đẻ cái. Các con trai của Ishmael là dân sống ngoài trời, cường tráng và mạnh bạo chẳng kém cha mình. Chúng gồm cả thảy mười hai ông hoàng và mười hai thị tộc. Và như thế, từ Ishmael, ra đời một dân tộc.

5/5 - (2 bình chọn)

ĐỌC THÊM

maria 1

Suy tư và cảm nghiệm về kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa

Chiêm nghiệm hình ảnh Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội qua góc nhìn của Lm. Phêrô Trần Mạnh Hùng

ban dich tieng viet tong huan Tông huấn C’est La Confiance

Tông huấn C’est La Confiance (Lòng Tín Thác) bản dịch tiếng Việt

Kỷ niệm 150 ngày sinh Thánh Teresa Hài Đồng Giêsu, ĐTC Phanxicô ban hành Tông huấn C'est La Confiance ôn lại con đường đức tin của vị thánh lỗi lạc này.

jacob danh lua cha

Chuyện Jacob đánh lừa cha

Jacob chiếm quyền trưởng nam của Esau bằng mánh khóe, và dùng mánh khỏe lừa nhận lấy chúc lành từ Issac, một cử chỉ có ý nghĩa quan trọng.

chuyen jacob cuoi rachel

Chuyện Jacob cưới Rachel và Leah

Jacob yêu Rachel ngay từ lần đầu gặp mặt, và làm cho Laban 7 năm để cưới nàng. Nhưng chàng bị gạt cưới Leah trước, rồi mới tới Rachel

Những nét chính về Giáo hội sơ khai thời các Tông đồ

Giáo hội trong chương trình của Thiên Chúa Từ ngữ Giáo Hội hay Hội Thánh, ...

chua gieu cau nguyen tren nui

Cái động và cái tĩnh của người tu – một góc nhìn về ơn gọi thánh hiến

Hạt suy tư được gợi hứng từ đoạn Tin Mừng Gioan 8, 1-11 Nếu đoạn ...

Để lại bình luận