Chuyện Thánh Kinh

Chuyện tháp Babel

Pearl S. Buck
thap babel trong thanh kinh
36 views

Các con trai của Noah là những kẻ làm nên nòi giống loài người mà thêm lần nữa lại bắt đầu trong thế giới mới đã được cơn lụt đại hồng thủy tẩy rửa cho tinh sạch. Sau khi rời con tàu và nhận sự chúc lành của Thiên Chúa, họ dựng nhà mới cho riêng mình. Và chẳng bao lâu vợ của họ sinh các con trai. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, gia đình của Noah tăng dân số rất nhanh. Và theo dòng thời gian, qua Japheth, Shem và Kham, thế giới quả thật đông lúc nhúc con người ta.

Sau lụt đại hồng thủy, Noah không bao giờ đóng tàu nữa. Và ông tiếp tục sống thêm ba trăm năm mươi năm. Ông canh tác đất đai của mình, làm việc trong vườn nho và quan sát đại gia đình khổng lồ của mình càng ngày càng đông đúc. Tới tuổi chín trăm năm mươi, Noah qua đời trong khi biết rõ rằng các con trai của mình là tổ tiên của các dân tộc trên thế giới.

Từ bảy con trai của Japheth sản sinh ra những người không thuộc chủng tộc Hebrew, hoặc những dân tộc không phải Hebrew. Năm con trai của Shem sẽ là tổ tiên của người Semite, hoặc người Hebrew; và từ dòng tộc này sẽ sinh ra hai người nổi bật là Abraham và Lot. Bốn con trai của Kham sẽ lên đường tới cư trú ở châu Phi và cũng là tổ tiên của cư dân không phải Hebrew ở Canaan. Kết quả là hậu duệ của Shem, về sau được gọi là người Israel, sẽ đánh nhau triền miên với người Canaan, hậu duệ của Kham, nhưng việc đó chưa xảy ra trong nhiều năm sau cái chết của Noah.

Các hậu duệ của Noah rời miền núi Ararat, đi về phương nam vào thung lũng Euphrates. Họ tìm thấy vùng đồng bằng Sinai màu mỡ, thuộc phần đất của xứ sở Babylonia và định cư lập nghiệp ở đó.

Họ bảo nhau rằng:

– Chúng ta hãy đúc gạch và làm hồ vữa. Chúng ta hãy xây dựng một cái thành để có thể chung sống với nhau trong đó. Rồi chúng ta hãy xây lên một cái tháp, thật lớn và cao ngất tới nối đính chóp của nó sẽ chạm bầu trời. Chúng ta hãy làm cho mình vang danh bằng cái tháp đó. Và chúng ta sẽ là một dân tộc hiệp nhất thay vì bị phân tán khắp mặt đất.

Họ bắt tay vào việc. Và phải nói rằng họ làm việc với hết sức lực của mình. Họ nắn gạch, rất nhiều gạch, và chuyên chở nặng nề tới khu vực xây cất. Họ chồng gạch với hồ vữa càng ngày càng cao cho tới khi cái tháp ấy cao ngất và tráng lệ như một ngôi đền thờ thần ngoại đạo. Và họ vẫn tiếp tục xây lên. Họ không cần có một cái tháp trau chuốt và rộng thênh thang, nhưng họ muốn cái tháp của họ phải là một công trình xây dựng vĩ đại nhất thế gian, để họ có thể đưa tay chỉ vào nó với niềm kiêu hãnh về sự thành tựu của mình.

Chuyện khác:
Chuyện Esau bán quyền trưởng nam
Chuyện Cain và Abel – Kẻ sát nhân đầu tiên

Và rồi Thiên Chúa nhìn xuống cái thành và cái tháp đang được con cháu loài người xây cất. Ngài không thích cái tháp và điều mà cái tháp đó có ý nói với ngài về sự kiêu ngạo của loài người. Ngài nghĩ rằng:

– Hết thảy người ta ở trên mặt đất đều là một dân tộc duy nhất và chúng chỉ có một thứ tiếng nói độc nhất. Đã như vậy mà chúng còn làm cái việc này để giữ chúng lại với nhau. Nếu chúng có thể làm một việc như thế này thì chắc chắn sẽ không có cái gì có thể ngăn cản chúng làm bất cứ điều nào chúng mơ ước. Nhưng chỉ nội lòng kiêu ngạo thôi là đủ mắc tội rồi.

Vì quả thật như thể người ta lại hoàn toàn quên Thiên Chúa và bắt đầu tôn thờ những tạo phẩm do bàn tay mình làm ra. Chúa nói:

– Ta hãy xuống đó và làm xáo trộn lung tung ngôn ngữ của chúng, để chúng không hiểu được lời nói của nhau.

Và đột nhiên những người đang xây thành và xây tháp không hiểu được nhau. Công việc lập tức ngừng lại. Không thể tiếp tục xây cất khi các công nhân nói bằng các thứ tiếng khác nhau. Khắp trong thành đều xảy ra điều giống như vậy. Những ai có thể hiểu nhau thì tìm đến với nhau hoặc bỏ đi nơi khác để sống với nhau. Chẳng bao lâu xuất hiện khắp mặt đất các nhóm dân tộc nhỏ nhoi nói thứ ngôn ngữ riêng của mình. Những ai ở lại thành ấy thì hoàn toàn bỏ dở công việc xây cất vì hầu hết cư dân trong thành đã phân tán đi rất xa và rất nhiều nơi. Đó là lý do khiến cho thành ấy được đặt tên là Babel; vì đó chính là nơi Thiên Chúa làm cho ngôn ngữ chung của thế giới ra lộn xộn. Cũng từ nơi đó, con người ta phân tán đi tới những góc xa xôi của mặt đất đế lập nên các dân tộc riêng rẽ. Và cứ mỗi dân tộc có một thứ ngôn ngữ riêng của nó.

5/5 - (1 bình chọn)

ĐỌC THÊM

tinh yeu thien chua

Vì yêu chúng ta sâu thẳm – Chút suy tư về mầu nhiệm Tình yêu Thiên Chúa

Tại sao Chúa Giêsu phải chết trên thập giá cách ghê rợn như thế? Tại ...

Đức thánh cha Phanxicô

Sứ điệp Ngày Giới trẻ Thế giới lần thứ 35 năm 2020 của Đức Thánh Cha Phanxicô

Sứ điệp Ngày Quốc tế Giới trẻ lần thứ 35 năm 2020 của Đức Thánh ...

tieng tru ben duong

Tiếng tru bên đường

Vào khoảng 22g đêm mưa hôm ấy, có anh nào cứ đi ngoài đường bên rìa nơi tôi ở, vừa đi vừa chửi như Chí Phèo của làng Vũ Đại.

Thánh Augustine và tuổi trẻ tội lỗi

Augustin lớn lên trong một thành phố miền Bắc phi thuộc đế quốc Roma. Lớn lên trở thành vị giám mục nổi tiếng. Trong bài viết này ngài nhớ lại những ký ức tội lỗi thời niên thiếu.

Đi tìm đức tin đã mất | kỳ 2

Đức tin của người trẻ không tan biến, nó trôi giạt về những bến bờ ...

JAcob vật lộn với thiên thần

Chuyện Jacob

Jacob là nhân vật nổi tiếng trong Thánh kinh, nhờ sự lươn lẹo mà chiếm được quyền trưởng nam và thành dòng chính của dân Israel

Để lại bình luận