Thánh Kinh - Giáo Lý

Chuyện Jacob và Esau: Bán quyền trưởng nam

W: Ban Biên Tập
65 views
jacob danh lua cha

Jacob không phải kiểu nhân vật “thánh thiện từ đầu”. Anh ta lanh. Nhanh trí. Và đôi khi… quá nhanh trí theo kiểu khiến người khác phát bực. Nhưng chính vì vậy mà câu chuyện của Jacob rất hợp để kể cho người trẻ: Thiên Chúa không chỉ làm việc với những người “đẹp sẵn”, mà với những người đang lớn lên, đang vấp, đang học cách thật thà với chính mình.

Hai anh em sinh đôi và một cuộc đời bắt đầu bằng giành giật

Trong nhà Isaac—con của Abraham—có hai anh em sinh đôi: Esau và Jacob.

Esau là anh, ra đời trước. Anh ấy mạnh mẽ, thích săn bắn, “đàn ông” theo kiểu bạn bước ra ngoài là muốn chạy, muốn chinh phục, muốn sống bằng cơ bắp. Jacob thì khác. Anh ở gần lều trại, gần bếp, gần những câu chuyện gia đình. Jacob trầm hơn, khéo hơn, và nhìn đời bằng con mắt tính toán.

Một ngày, Esau đi săn về, mệt lả, đói đến mức mắt tối sầm. Jacob đang nấu món đậu đỏ. Mùi thơm bốc lên khiến Esau như muốn ngã quỵ.

Esau bảo: “Cho anh ăn với.”

Jacob không vội. Anh nhìn Esau, nhìn cái đói đang làm Esau mất kiên nhẫn, và anh nói một câu nghe rất… Jacob:

“Được. Nhưng đổi lại, anh bán cho em quyền trưởng nam.”

Quyền trưởng nam lúc đó không chỉ là “danh dự”. Nó gắn với gia sản, với vị trí trong gia đình, với lời chúc phúc. Esau, trong cơn đói, coi tất cả như chuyện xa vời. Anh thốt: “Anh sắp chết đói rồi, quyền trưởng nam để làm gì!”

Và thế là Esau “bán” quyền trưởng nam chỉ để đổi lấy một bát đậu.

Jacob thắng một ván đầu tiên. Nhưng đây là kiểu chiến thắng để lại một câu hỏi nhức nhối: mình đạt được điều mình muốn theo cách nào?

Lời chúc phúc bị đánh cắp

Nhiều năm trôi qua. Isaac già đi, mắt gần như mù. Trong gia đình ấy, có một điều ai cũng biết: Isaac thương Esau. Còn mẹ là Rebecca lại nghiêng về Jacob.

Ngày Isaac cảm thấy mình sắp gần đất xa trời, ông gọi Esau lại: “Con đi săn, làm món ngon cho cha, rồi cha sẽ chúc phúc cho con.”

Esau đi.

Và Rebecca nghe được. Bà quay sang Jacob—đứa con bà muốn được lời chúc phúc—rồi vạch ra một kế hoạch. Kế hoạch đó là: đánh cắp lời chúc phúc.

Jacob ngần ngại. Không phải vì lương tâm trong sạch lắm, mà vì sợ bị phát hiện: “Anh Esau đầy lông, con thì trơn. Nếu cha sờ ra, con sẽ bị nguyền rủa.”

Rebecca bảo: “Cứ làm như mẹ nói.”

Bà giết dê non, nấu món Isaac thích. Bà mặc áo của Esau cho Jacob, rồi lấy da dê bọc tay và cổ Jacob để giả lông. Jacob cầm đĩa thức ăn đi vào lều.

Isaac nghe tiếng, lạ lắm: “Giọng là giọng Jacob…”

Jacob đáp, thản nhiên đến lạnh: “Con là Esau—con trưởng của cha.”

Isaac muốn chắc. Ông sờ tay. Da dê đánh lừa. Ông ngửi áo. Mùi của Esau. Ông ăn. Và cuối cùng, Isaac chúc phúc—lời chúc phúc không thể “thu hồi” theo kiểu đổi ý đơn giản.

Ngay lúc đó, Esau trở về.

Mọi thứ vỡ tung.

Esau khóc. Không phải kiểu rơi vài giọt nước mắt, mà là tiếng khóc của người bị lấy mất cả tương lai. Anh xin cha chúc phúc cho mình. Isaac run rẩy: lời chúc phúc lớn đã ban cho Jacob rồi.

Cơn giận của Esau bốc lên như lửa: “Ngày cha con chết, tao sẽ giết mày.”

Jacob, người vừa thắng ván lớn nhất đời, bỗng thấy mình ở trong nguy hiểm nhất đời.

Và thế là anh chạy.

Đêm cô độc và chiếc thang lên trời

Tượng đài minh họa chiếc thang của Jacob

Jacob bỏ xứ. Anh đi một mình. Không gia đình bên cạnh. Không mẹ bày mưu. Không ai che chở. Chỉ có đêm sa mạc, gió lạnh, và nỗi sợ sau lưng.

Có một đêm, Jacob mệt quá. Anh lấy một hòn đá làm gối và nằm ngủ.

Và trong giấc ngủ đó, Jacob mơ thấy một chiếc thang nối đất với trời. Trên thang, các thiên thần lên xuống. Và Thiên Chúa đứng đó, không xa, không mơ hồ—như thể Ngài đang chờ Jacob đúng đêm ấy.

Thiên Chúa phán với Jacob: Ngài là Thiên Chúa của Abraham và Isaac. Ngài sẽ ban cho Jacob đất này. Dòng dõi Jacob sẽ đông như bụi đất. Và qua dòng dõi ấy, muôn dân sẽ được chúc phúc.

Rồi Thiên Chúa nói câu quan trọng nhất đối với một kẻ đang chạy trốn:

“Ta ở với ngươi. Ta sẽ gìn giữ ngươi trên mọi nẻo đường. Ta sẽ không bỏ ngươi.”

Jacob tỉnh dậy. Anh hoảng hốt theo kiểu vừa sợ vừa xúc động. Anh nói: “Quả thật, Đức Chúa ở nơi này mà tôi không biết!”

Anh dựng hòn đá lên làm cột, đổ dầu lên, đặt tên nơi đó là Bethel—“nhà của Thiên Chúa”.

Trong đời Jacob, đây là khoảnh khắc đầu tiên anh không “giành” lấy, mà chỉ nhận.

Laban, Rachel, Leah

Jacob đến nhà cậu là Laban ở xứ Haran. Ở đó Jacob gặp Rachel—cô gái khiến anh yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và Jacob, người khôn ngoan, người tính toán, lần này lại làm một việc rất… chân thành: anh sẵn sàng làm thuê 7 năm để cưới Rachel.

Bảy năm trôi qua “như vài ngày” vì anh yêu.

Đêm cưới đến. Nhưng Laban—cậu của Jacob—cũng là người “có nghề”. Ông tráo cô dâu. Thay vì Rachel, Jacob cưới Leah—chị của Rachel.

Sáng ra, Jacob phát hiện, như bị tạt nước lạnh vào mặt. Anh tức giận: “Cậu làm gì con vậy?”

Laban tỉnh bơ: “Ở đây không ai gả em trước chị.”

Jacob, lần đầu trong đời, nếm lại cảm giác bị lừa y như cách mình đã lừa cha.

Cuối cùng Jacob cũng được cưới Rachel, nhưng phải làm thêm 7 năm nữa. Cuộc đời anh bắt đầu dài ra, phức tạp hơn: vợ cả vợ hai, con cái, cạnh tranh, ghen tuông, những vết thương âm ỉ.

Jacob làm việc chăm chỉ. Dần dần anh giàu lên. Và đó cũng là lúc xung đột với Laban tăng. Jacob hiểu: nếu tiếp tục ở lại, anh sẽ bị bóp nghẹt. Anh quyết định đưa gia đình trở về quê—trở về nơi có Esau.

Nhưng trở về nghĩa là đối diện.

Trở về và nỗi sợ mang tên Esau

Tin báo về phía trước khiến Jacob lạnh sống lưng: Esau đang kéo đến gặp anh—với bốn trăm người.

Jacob hoảng. Anh sợ bị trả thù. Anh chia đoàn người thành hai nhóm để nếu nhóm này bị tấn công, nhóm kia còn chạy được. Anh chuẩn bị quà: dê, chiên, bò, lạc đà—một đoàn quà dài để “làm mềm lòng” Esau. Anh tính toán như cũ, nhưng lần này không phải để chiếm, mà để sống sót.

Rồi đêm ấy đến—đêm trước cuộc gặp Esau.

Jacob đưa gia đình và tài sản qua sông Jabbok. Còn anh ở lại một mình.

Và trong bóng tối, có một người lạ xuất hiện.

Người ấy vật lộn với Jacob.

Không phải đánh vài đòn rồi thôi, mà vật đến tận rạng sáng. Jacob bám riết, như một kẻ đã chạy quá lâu và giờ phải giữ lấy điều gì đó nếu không sẽ sụp.

Người lạ thấy không thắng được, bèn chạm vào hông Jacob. Jacob bị trật khớp—đau điếng. Nhưng anh vẫn không buông.

Người ấy nói: “Thả ta ra, trời sắp sáng.”

Jacob đáp, như một lời tuyên xưng bỗng bật ra từ tận đáy: “Tôi sẽ không thả nếu ông không chúc phúc cho tôi.”

Đây là Jacob, nhưng không còn là Jacob của ngày xưa. Ngày xưa anh ăn cắp chúc phúc. Đêm nay anh xin chúc phúc bằng cách đối diện và chịu đau.

Người lạ hỏi: “Tên ngươi là gì?”

Anh đáp: “Jacob.”

Và người ấy nói: “Từ nay ngươi không còn tên Jacob nữa. Tên ngươi sẽ là Israel—vì ngươi đã vật lộn với Thiên Chúa và với người ta, mà đã thắng.”

Jacob hỏi tên người ấy. Người ấy không trả lời trực tiếp, chỉ ban chúc phúc.

Jacob gọi chỗ đó là Peniel: “Tôi đã thấy Thiên Chúa mặt đối mặt, mà vẫn sống.”

Sáng ra, Jacob đi khập khiễng. Một dấu ấn trên thân xác. Nhưng cũng là một dấu ấn trong tâm hồn: anh đã bước qua một đêm hoán cải.

Cùng chủ đề:

Cuộc gặp: Esau đã không giết Jacob

Jacob tiến đến gặp Esau. Anh cúi xuống bảy lần. Anh không đến như kẻ thắng, mà như kẻ xin tha. Anh nói năng nhỏ nhẹ. Anh dâng quà.

Và điều bất ngờ xảy ra.

Esau chạy lại, ôm lấy Jacob. Anh hôn em. Anh khóc.

Mười mấy năm giận dữ như băng tan trước một cái ôm.

Jacob cũng khóc. Và Jacob nói một câu rất lạ: “Được thấy mặt anh giống như được thấy mặt Thiên Chúa.”

Không phải Esau “thành Chúa”. Nhưng Jacob hiểu: có những khoảnh khắc tha thứ làm ta nếm được hương vị của trời.


Chúng ta học được gì từ câu chuyện này?

1) Thiên Chúa viết thẳng trên những đường cong

Jacob bắt đầu bằng mưu mẹo, lừa lọc, giành giật. Nhưng Thiên Chúa vẫn chọn anh để đi tiếp lời hứa Abraham.

Thần học gọi đây là mầu nhiệm của ân sủng: Thiên Chúa không đợi ta hoàn hảo rồi mới yêu. Ngài yêu để ta được đổi mới.

Điều này không “hợp thức hóa” tội. Nhưng nó nói: quá khứ không có quyền khóa cửa tương lai khi con người để Thiên Chúa bước vào.

2) Bethel: lúc Thiên Chúa gặp ta giữa sa mạc

Jacob gặp Thiên Chúa không phải lúc đang “đúng chuẩn”, mà lúc anh chạy trốn, ngủ với hòn đá làm gối.

Đức tin Công giáo rất thực tế: Chúa thường gặp ta ở những nơi ta nghĩ là “bị loại”, “không xứng”, “đổ vỡ”. Và Ngài nói: “Ta ở với con.”

3) Jabbok: hoán cải không chỉ là hiểu, mà là vật lộn

Đêm Jacob vật lộn là biểu tượng mạnh của đời sống thiêng liêng.

Có lúc bạn cầu nguyện như đang vật lộn: muốn tin mà khó, muốn buông mà không đành, muốn đổi mà sợ. Nhưng nếu bạn vẫn bám lấy Chúa, bạn đang đi đúng hướng.

Và cái hông trật khớp nhắc rằng: hoán cải thường để lại một “vết khập khiễng” đẹp—mình yếu hơn, nhưng thật hơn.

4) “Tên ngươi là gì?” — Chúa gọi ta đối diện con người thật

Thiên Chúa hỏi tên Jacob trước khi đổi tên anh.

Jacob nghĩa là “kẻ nắm gót”, “kẻ chiếm”. Khi Jacob nói ra tên mình, anh thừa nhận con người thật. Đó là bước đầu của chữa lành: dám gọi đúng tên điều mình đang là.

Rồi Chúa đặt tên mới: Israel—một căn tính mới.

Trong đời Kitô hữu, Bí tích Rửa Tội và đời sống ân sủng cũng mang logic ấy: Chúa không chỉ “sửa lỗi”, mà ban căn tính mới: con là con cái Chúa.

5) Tha thứ: nơi ta thấy “mặt Thiên Chúa”

Cái ôm của Esau không chỉ là cảnh xúc động. Nó là hình ảnh của lòng thương xót.

Jacob nói “thấy mặt anh như thấy mặt Thiên Chúa” vì anh đã từng sợ mặt ấy như ngày phán xét. Nhưng cuối cùng, anh gặp lòng thương.

Với người trẻ, đây là lời nhắc: có khi điều ta sợ nhất—một cuộc đối diện, một lời xin lỗi, một lần quay về—lại chính là nơi Chúa mở ra tự do.

5/5 - (1 vote)


ĐỌC THÊM