Khi trải lòng về chuyến leo núi cùng những đứa em thân thuộc thì cũng là lúc cơn đại dịch Covid bùng phát trở lại ở Việt Nam, tâm lý hoang mang lo lắng lại xuất hiện khắp nơi. Ở mặt tích cực nhất, tôi thầm tạ ơn Chúa vì sự an bài của Ngài, cách riêng cho tôi đã có được một hành trình với nhiều cảm nghiệm mới, trước khi biến cố dịch bệnh lặp lại, làm xáo trộn đời sống của con người rộng khắp trên quê hương Việt Nam

Lần đầu tiên leo núi, tôi đã cùng một vài thân hữu chinh phục núi Phanxipăng vào lúc 2h sáng. Lần này là một ngọn núi khác, được mệnh danh là “đệ nhị thiên sơn”: núi Chứa Chan – Gia Lào (Đồng Nai), ngọn núi cao thứ hai ở vùng Nam bộ. Viễn cảnh vẽ lên là sau khi chinh phục đường núi, anh em chúng tôi sẽ lại quây quần bên ngọn lửa, cùng nhau thưởng thức những món ăn được chuẩn bị chu đáo, cùng cất lên những bài ca quen thuộc, cùng nhau nhắc lại quãng đường phục vụ đã qua, ôn lại những kỷ niệm đã có cùng nhau trong suốt thời tuổi trẻ, đã in dấu vào mỗi cá nhân như một phần máu thịt. Nghĩ thế, rồi anh em chúng tôi hăm hở chuẩn bị lên đường, bỏ lại tất cả những lo toan thường ngày, bỏ lại những ưu phiền hiện có trong lòng mỗi người, bước đi cùng nhau với câu nói quen thuộc: “không quan trọng đi đâu, nhưng quan trọng là đi với ai”. Với nhóm Giới trẻ Thiên Ân chúng tôi, mỗi lần có dịp đi cùng nhau thì đó là ngày hạnh phúc.

Ước muốn thì nhiều hơn rất nhiều điều có thể làm được, để có được một bữa “chill” cùng nhau thật “xịn xò” chúng tôi đã chuẩn bị thật kỹ, nào là đồ nướng, gia vị, dụng cụ làm bếp, rau, nước uống,… tất cả được chia đều vào ba lô của mỗi người. Tuy nhiên, khi cả nhóm đặt hành lý xuống chân núi, cũng là lúc phát hiện ra, việc mang xách tất cả mọi thứ đã chuẩn bị trước là không thể, bất chợt nhớ đến lời Kinh Thánh: “Anh em đừng mang gì đi đường, đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo” (Lc 9:3). Nếu ví hành trình leo núi là con đường rao giảng nước Thiên Chúa, thì người môn đệ chúng tôi phải trở nên thanh thoát, nhẹ nhàng. Sự cần thiết phải chuẩn bị là tinh thần kiên trì, hướng tới mục tiêu là đỉnh núi, được ví như nước Chúa lan rộng. Phần thưởng nhận được là niềm vui như chính nước Chúa, là chính thiên đàng trần gian tại khoảnh khắc anh em được cùng nhau chia sẻ đời sống, chia sẻ niềm vui và tình thân khắng khít dẫu không cùng máu mủ ruột thịt. Cuối cùng, chúng tôi bỏ lại tất cả lương thực và mất một khoản chi phí để thuê người vận chuyển, hướng tới mục đích là con đường gập ghềnh và đỉnh núi cao phía trước.

145 cây cột sắt được đánh số thứ tự, kéo dài từ đường nhựa lên tới đỉnh núi để kéo dây điện, vô tình cũng là mực thước, đo đường lên núi cho tất cả những ai muốn chinh phục “đệ nhị thiên sơn”. Từ chân núi đã là cột mốc 20, mọi người dễ dàng vượt qua 20 cột mốc tiếp theo với đôi chân thoăn thoắt và nụ cười rạng rỡ, tiếng cười nói pha lẫn tiếng nhạc “chill” rộn ràng quen thuộc “…Và ta sẽ cùng mở nhạc, giữa rừng xanh và nhảy cùng. Là đâu đó giữa chập chùng núi và non kia. Nằm trên đồi hút điếu thuốc, và ở trong túi là lon beer”.

Tiếng cười nói cứ rộn ràng, rồi ít dần đi, tỉ lệ nghịch với độ dốc của núi và độ khó của đường đi. Khoảng cách của mỗi người trong đoàn ngày càng xa. Đã từ lâu bản thân ít vận động, trong chuyến leo núi lần này, tôi bước đi với quyết tâm rất lớn, quyết chinh phục đường núi với 4 bình nước trong balo, tự nhủ mình sẽ hoàn thành bằng tất cả sức lực và bằng tình thương dành cho những đứa em đã cùng tôi sát cánh trên bước đường phục vụ trong suốt thời tuổi trẻ: “Anh sẽ làm được, anh sẽ mang cho các em những bình nước đầy lên tới đỉnh núi”.

Từ cây cột điện thứ 50 trở đi, các con số viết trên cột điện được để ý nhiều hơn, cứ được 2-3 cây thì đếm số to một lần, cùng nhau khích lệ cố gắng tiến lên vì đã sắp tới. Anh em chúng tôi đã cùng nhau đi trên nhiều con đường khó, nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, đã cùng nhau chinh phục những thử thách tưởng chừng không thể. Tình anh em làm chúng tôi tự hào và là động lực lớn lao để đếm tiếp những con số đang tăng dần theo độ cao của ngọn núi… Chắc chắn chúng tôi sẽ hoàn thành trong niềm vui, niềm vui mà chỉ chúng tôi mới có được.

Bước đi hăm hở, ít ai trong chúng tôi để ý một điều khá thú vị, và là cột mốc quan trọng, chỉ khi quay về chúng tôi mới nhớ đến. Ở khoảng cột mốc bốn mươi mấy có một căn chòi được dựng lên, cánh cửa tạm bợ, bên trong là tiếng nhạc rè rè phát lên từ một chiếc loa đã cũ. Ngoài đoàn chúng tôi, hôm đó còn có nhiều đoàn khác, tất cả gặp nhau đều động viên trên suốt đoạn đường. Người đi lên thì luôn đặt câu hỏi: “Trên đó thế nào? Đoạn đường tới dễ đi hay không?” Với câu trả lời của người đi xuống rằng: “Qua đoạn dốc này, đường sẽ khác” hoặc “Cố lên! Trên đó đẹp lắm!”.

Các con số 138 – 139… càng được đếm to hơn. Cuối cùng, chúng tôi đã hoàn thành đường leo của mình. Trời tối mịt, nhưng bầu khí không hề tĩnh mịch bởi rất nhiều bạn trẻ từ nhiều nhóm đang í ới gọi nhau dựng lều, giăng đèn, tìm củi,… hoà chung với rất nhiều bài hát được bật lên từ nhiều loa của các nhóm… Sự chộn rộn ấy làm tôi thật sự phấn khích, bao nhiêu mệt mỏi bỗng chốc tan biến. Ở một khoảnh khắc, tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu tận hưởng và không quên tạ ơn Chúa đã an bài cho tôi có được giây phút hạnh phúc này, hạnh phúc tuyệt vời được đặt viết bằng những con số trên cây cột điện sắt vô tri. Tôi chợt nghĩ, định hướng cuộc đời chắc cũng cần những điều tương tự. Chúng tôi khi trở về đời sống thường ngày sẽ không ngừng tìm kiếm những con số mà Chúa đã viết sẵn trên đâu đó những “cây cột điện đức tin” với điểm đến là chính Chúa, là hạnh phúc đích thực mà ai cũng kiếm tìm.

Chúng tôi đã quá hiểu nhau, nên chẳng cần phải phân chia công việc, tất cả cùng nhau cắm lều, chuẩn bị bếp, kiếm củi, chế biến thức ăn, mọi thứ thật nhịp nhàng, nhanh nhẹn… Bầu khí thật tuyệt vời, vừa thưởng thức những món nướng, vừa nhâm nhi beer, nhấm nháp ít rượu mơ, nhóm chúng tôi vui vẻ cùng nhau cất lên những bài hát quen thuộc. Chúng tôi tạm quên đi những lo lắng của cuộc sống hiện tại trong vòng xoáy cơm – áo – gạo – tiền, quên đi những nhọc nhằn đang gặp phải và bỏ qua những nỗi buồn, những tổn thương cá nhân mà mỗi người đang gánh chịu… Tất cả có được chỉ là niềm vui cùng nhau. Tôi ước mong giây phút đó luôn còn mãi, tay ôm đàn cất cao giọng hát: “Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi, và ta khắc tên mình trên đời, dù ta biết khó khăn đang chờ đón, và trái tim vẫn âm thầm, ta bước đi hướng tới muôn vì sao…”

sang giao lưu với chúng tôi, lời giới thiệu gọn gàng nhanh chóng, cả hai nhóm hợp lại cùng trò chuyện, kể về những câu chuyện của mình và tôi lại tiếp tục hát: “Lắm lúc tôi phải đi, phải đi qua những con đường dài, phải đi qua những ngày tăm tối, phải đi qua cái nôi trần gian…”

Cứ thế, tôi không nhớ nổi mình đã hát bao nhiêu bài, uống bao nhiêu rượu… rồi… đi vào giấc ngủ lúc nào không hay…

Hậu quả của việc uống nhiều, mãi đến gần trưa hôm sau tôi mới tỉnh giấc, mệt nhưng vui, vui vì có lại được cảm giác đã từng thời tuổi trẻ, khoảnh khắc vô ưu vô lo, gác lại những mưu toan, trách nhiệm thường ngày, tôi sống lại được khoảnh khắc quý giá mà chắc lâu lắm nữa hoặc khó thể có lại được.

Rồi tất cả chúng tôi cũng phải trở về thực tại để bước đi tiếp hành trình cuộc đời mình. Sau khi thu xếp hành trang, như nhóm trẻ khác, chúng tôi dọn dẹp và vệ sinh nơi cắm trại, cố gắng để có thể trả lại quang cảnh ban đầu, ý thức rằng “giữ gìn hôm nay, để ngày mai còn có”. Chúng tôi lên cột mốc ghi dấu độ cao của núi, cùng nhau chụp hình lưu niệm, cùng những người bạn mới quen chưa rõ mặt nhưng thật thân tình và nhiều quyến luyến.

Chúng tôi bắt đầu hành trình xuống núi, với khó khăn rất lớn không ngờ tới là thiếu nước. Tất cả nước mang lên đã dùng hết trong buổi đêm. Ý nghĩ xuống núi sẽ dễ hơn lúc leo lên là hoàn toàn sai lầm. Việc xuống núi đòi hỏi mỗi người cần có gót chân khoẻ, giày phải thật bám vì đường dốc, rất dễ trượt té. Vẫn còn dư âm của buổi giao lưu đêm trước, chỉ mới đi được khoảng 20 cây cột điện đếm ngược đầu tiên, tôi đã cảm thấy cực kì khát nước. Cả nhóm mau chóng xuống sức, những chặng nghỉ nhiều hơn hẳn lúc leo lên. Bất chợt tôi nhớ đến căn nhà nơi lưng núi, nhớ tiếng nhạc được phát ra bởi cái loa rè rè cũ kĩ.

Chẳng phải ấn tượng gì nhiều nhưng cái chính là nơi đó có bán nước. Không nhớ rõ là cây cột điện số bao nhiêu, nhưng xa xa vọng lại tiếng nhạc không rõ nét, tôi đoán rằng tiếng nhạc được phát ra từ căn nhà ấy. Chúng tôi háo hức bước tiếp với hy vọng tiếng nhạc sẽ dần to lên, chứng tỏ khoảng cách căn nhà đang gần lại và nơi đó, có rất nhiều nước để chúng tôi tha hồ làm dịu đi cơn khát của mình. Đúng như đã nghĩ, tiếng nhạc ngày càng to hơn và niềm tin bước tới phía trước ngày càng lớn… như niềm tin của Phêrô thuở trước thấy Chúa đi trên mặt nước thốt lên: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước đến với Ngài” niềm tin ấy của Phêrô bùng phát rồi liền vụt tắt khi ông cảm thấy hoảng sợ vì sóng lớn và ông bắt đầu chìm… Đó chính xác là tâm trạng của chúng tôi khi phát hiện tiếng nhạc mỗi lúc đang gần lại theo từng nhịp chân không phải được phát ra từ ngôi nhà đang mong đợi, tiếng nhạc ấy được phát ra từ một đoàn đi trước, họ cũng xuống núi như chúng tôi.

Thật trớ trêu, và chúng tôi phải tiếp tục đối diện với cơn khát nước, bước chân dẫu nặng nề hơn nhưng vẫn có niềm tin khoảng cách đang gần tới ngôi nhà lưng chừng núi. Mệt là vậy, nhưng tôi vẫn kịp quan sát xung quanh mình, là cây, là núi, là quang cảnh của nhà cửa, xe cộ nhỏ xíu khi từ trên cao nhìn xuống. Mọi thứ trở nên nhỏ bé, lọt thỏm trong tầm mắt và cả chúng tôi nữa, cũng lọt thỏm vào trong rừng cây của núi Chứa Chan hùng vĩ, tiếng chim hót, dù là buổi trưa nhưng không khí dịu mát bởi tán cây rợp phủ, tất cả quyện lại thật thanh bình, làm nhẹ bớt những bước chân đang mỏi mệt.

Với một điều chắc chắn có là một căn nhà ở lưng chừng núi. Đi thêm khoảng 45 cây cột điện nữa thì nóc nhà dần hiện sau tán cây rậm rạm, bước chân mỏi mệt bỗng chốc nước nhanh hơn thoăn thoắt, nụ cười rạng rỡ trên môi với tiếng hò reo “Cuối cùng cũng tới nơi”. Tôi tới thẳng quầy nước, gọi ngay một chai nước suối lạnh và làm một hơi. Thành viên trong nhóm chúng tôi cũng thế, hầu như ai cũng uống hết ngay một chai nước đầu tiên, rồi ngả lưng trên võng nhâm nhi tiếp chai nước thứ hai, cùng nhau kể lại hành trình vừa qua… tôi nhắm mắt tận hưởng giây phút nghỉ ngơi sau hành trình cực khổ rồi riu riu ngủ lúc nào không biết. Thật thanh bình.

Sau khi đã uống nước, nghỉ ngơi thì hành trình còn lại trở nên quá đơn giản. Trên khuôn mặt tất cả anh em chúng tôi tuy mệt mỏi nhưng ẩn chứa nhiều niềm vui, hạnh phúc. Chẳng phải máu mủ ruột thịt nhưng yêu thương nhau khắng khít, bởi chung niềm tin vào một Cha trên trời với nhiều lí tưởng tuổi trẻ, dùng cả thanh xuân để đánh đổi. Có thể nói, mỗi lần đi cùng nhau với một mục đích cao đẹp, chúng tôi luôn có một cái kết thật tốt đẹp. Chúng tôi có niềm vui không ai có được, chúng tôi tự hào vì những điều đã cùng nhau làm và cho nhau.

Tạ ơn Chúa vì một chuyến đi nhiều cảm xúc, tạ ơn Chúa vì trong cơn đại dịch đã hâm nóng tình anh em của chúng con, tạ ơn Chúa vì bản thân con được đánh động phải mạnh mẽ và phó thác vào Ngài hoàn toàn trong đời sống thường ngày nhiều khó khăn trắc trở, như đoạn đường núi con được trải nghiệm. Để khi tất cả qua đi, khi nhìn lại những khó khăn từng nếm trải, con thấy mình mạnh mẽ hơn và nhất là có nhiều hạnh phúc được gần Chúa hơn vì con đã tin tưởng vào Ngài thật nhiều và luôn luôn.

Bạn có nhận xét gì không?