“TỰ KỶ” VỚI NGƯỜI THÂN

sandy-millar-KhStXRVhfog-unsplash

“TỰ KỶ” VỚI NGƯỜI THÂN

HD Bà Rịa

“Tự kỷ”, trong suy nghĩ của tôi, là căn bệnh khá phổ biến ở Việt Nam hiện nay. Bệnh nhân tự kỷ thường không thể nói và giao tiếp bình thường với những người chung quanh. Họ thực sự đang là nỗi đau, nỗi vất vả, những gánh nặng thập giá cho nhiều gia đình và là mối bận tâm cho xã hội. Dường như những người mắc chứng tự kỷ thể lý, cơ hội chữa trị để trở thành người bình thường là cực kỳ khó khăn. Nghĩ đến đây, tôi chợt giật mình! Hình như tôi và nhiều người trẻ khác dù không mắc chứng tự kỷ thể lý, nhưng lại đang rơi vào trong tình trạng “tự kỷ” trầm trọng với những người thân của mình. Vô tình đang là nỗi đau, nỗi trăn trở và một thập giá vô hình cho gia đình.

Nói là “tự kỷ” với người thân, vì bản thân tôi có thể nói chuyện rất hoạt bát, niềm nở, rôm rả, ngọt ngào, tử tế với “thằng” A, “con” nhỏ Z… nhưng đối với bố mẹ, ông bà, anh chị em,… của tôi, những người thật gần gũi và thân thương thì tôi lại rất ít trò chuyện, tâm sự, chia sẻ… Có chăng chỉ là những lời “xin xỏ” để được cái này cái khác, “yêu cầu” cho việc này việc kia, thậm chí có nhiều khi cả ngày không nói không rằng. Tôi đóng kín mình giữa bốn bức tường của một căn phòng trong một không gian chật hẹp với cái laptop vô tri, chẳng giao tiếp cùng ai trong “tổ ấm” thân thương ấy, cũng không dành được một lời tử tế với người thân của mình, nhiều khi cũng chẳng quan tâm biết mọi người sức khỏe ra sao, vui hay buồn, thành công hay thất bại.

Cha mẹ và người thân tôi có buồn và đau khổ không? Chắc chắn có! Nhiều khi đến nhà bạn chơi, tôi cũng nghe được những tiếng thở dài, nhưng lời than phiền, khổ sở vì tình trạng “tự kỷ” với người thân nơi những người bạn của tôi. Không biết họ có đang suy nghĩ như tôi lúc này không? Họ có biết rằng mình đang bất công, tàn nhẫn với người thân của mình chăng? Các bạn có biết người thân của các bạn rất muốn lắng nghe các bạn; rất muốn tâm sự cùng các bạn; rất muốn chia sẻ những vui buồn cùng các bạn không?

Hình như tôi và nhiều người trẻ khác dù không mắc chứng tự kỷ thể lý, nhưng lại đang rơi vào trong tình trạng “tự kỷ” trầm trọng với những người thân của mình.

“Tự kỷ” với người thân, chắc chắn không phải là bệnh nan y như tự kỷ thể lý. Bệnh nhân có thể tự chữa trị nếu: biết hồi tâm suy nghĩ sâu xa hơn về cách sống, cách cư xử của mình trong gia đình; biết đặt những nấc thang giá trị gia đình lên tầm mức ưu tiên hơn, cố gắng biết chăm chút và làm phát triển những giá trị ấy bằng những giao tiếp gần gũi, thân tình; biết dành sự quan tâm cho người thân của mình cách thường xuyên hơn.

Tôi chợt nhớ, trình thuật tin mừng Mc 7, 31-37 ghi lại: “Khi ấy người ta dắt đến Chúa Giesu một người câm điếc để được Chúa chữa lành. Và hôm ấy Chúa Giêsu đặt ngón tay vào tai anh, bôi nước miếng vào lưỡi anh. Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là “hãy mở ra”, tức thì anh ta nói được rõ ràng”. Xin Chúa cũng đụng chạm đến suy nghĩ và trái tim của những bạn trẻ ngày nay, những người đang mắc chứng “Tự kỷ” với người thân để tâm trí của họ được mở ra – Mở ra để yêu thương, để gần gũi, để chuyện trò thân tình thường xuyên với những người gần gũi nhất thân thương nhất trong cuộc sống của họ.

Bạn có suy nghĩ gì về bài viết trên?

Chương trình Chầu Thánh Thể đặc biệt của MVGT VN trong mùa Covid