[Mùa Chay] Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II và mùa Chay

Mùa Chay, Giáo hội không cho phép chúng ta trưng hoa trên bàn thờ, nhưng tôi muốn giới thiệu với các bạn một vòng hoa khác – đó là những đoá hoa của đức thánh cha, sẽ củng cố chúng ta trên hành trình mùa Chay 2020 này.

Năm nay kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, ngày 18/05; và 15 năm ngày mất của ngài, 02/04. Sợ rằng chúng sẽ phí hoài một năm mà không đào sâu đời sống thánh vụ của ngài, nên tôi muốn trình bày một “florilegium” các suy tư của ngài trong mùa Chay thánh này, ngay trong lễ Tro ngày hôm nay. Florilegium trong tiếng La Tinh cổ nghĩa là một tuyển tập các trích dẫn từ những tác phẩm khác. Thuật ngữ này bắt nguồn từ hai từ flos legere: nghĩa đen tức là tập hợp và đọc những tinh hoa, hay một bộ sưu tập những văn bản xuất sắc nhất về một chủ đề nào đó. Mỗi năm, trước mùa Chay nhiều tháng, giáo hoàng Gioan Phaolô II thường gửi một thông điệp truyền đạt một chủ đề ngài muốn dùng để hướng dẫn Giáo hội bước vào mùa Chay. Trong mùa Chay, Giáo hội không cho phép chúng ta trưng hoa nơi bàn thờ, nhưng hôm nay tôi sẽ trình bày cho các bạn một vòng hoa khác – đó là những đoá hoa của đức thánh cha, sẽ củng cố chúng ta trên hành trình mùa Chay 2020 này.

1979

Các bạn hỏi: “Điều gì xảy ra trong mùa Chay?”. Kiêng ăn không mang nhiều ý nghĩa lắm, khi mà quá nhiều anh chị em đang là nạn nhân của chiến tranh, thiên tai, và phải chịu nhiều đau khổ, cả về thể xác lẫn tinh thần.

Giữ chay là sự khiết tịnh mỗi cá nhân, và luôn luôn cần thiết. Nhưng Giáo hội đòi hỏi con cái mình hãy đánh dấu mùa phụng vụ này bằng một cách khác.

Trên thực tế, với chúng ta, mùa Chay phải mang một ý nghĩa gì đó: phải cho thế giới thấy Dân của Chúa, một dân quy tụ bởi những người tội lỗi, đang chuẩn bị cho sự Sám hối để tái hiện Cuộc Khổ Nạn, Cái Chết, và sự Phục Sinh của Đức Kitô trong phụng vụ. Một chứng tá cộng đoàn như vậy phải bắt đầu từ tinh thần Sám hối của mỗi cá nhân, sao cho mỗi chúng ta phải đi sâu vào thái độ nội tâm và củng cố động lực của mình.

1980

Mỗi năm khi mùa Chay đến, Giáo hoàng muốn tiếp kiến tất cả Thành viên Giáo hội và thúc giục họ sống mùa Chay sao cho thích đáng để sửa soạn cho sự tự do đích thực.

Sám hối và làm việc đền tội giúp ta tách ra khỏi những đam mê vô bổ, và nhiều khi phải gác lại cả những điều tuy cần thiết những khiến chúng ta xa rời “thực tại” mà Chúa muốn nơi chúng ta: “Vì kho báu ở đâu thì lòng các ngươi cũng ở đó”. Tâm trí chúng ta có đang gắn liền với phú quý vinh hoa không, có muốn thống trị kẻ khác không, có muốn cưỡi lên đầu lên cổ người ta không? Nếu như thế, chúng ta sẽ cần Đức Kitô, Nhà Giải Phóng Phục Sinh, là Đấng, nếu chúng ta biết nhìn nhận Ngài, có thể kéo chúng ta ra khỏi những mối dây tội lỗi đang trói buộc chúng ta.

1981

Mùa Chay là thời gian của sự thật.

Kitô hữu, vốn được Giáo hội mời gọi ăn chay, cầu nguyện, hy sinh, hãm mình, hãy đặt bản thân trước Chúa và nhìn nhận chính mình; Hãy tái khám phá bản thân.

“Con người, hãy nhớ rằng ngươi là bụi tro và sẽ trở về tro bụi”. Con người, nhớ rằng ngươi được kêu gọi cho những điều vượt trên vật chất trần gian vốn làm ngươi quên đi những gì là cốt lõi. Con người, hãy nhớ ơn gọi đầu tiên của mình: các người đến từ Chúa, và sẽ trở về cùng Chúa bằng cách đi qua con đường Phục sinh mà Đức Kitô đã khai mở. “Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được.” (Lc 14,27)

Mùa Chay là thời gian của sự thật nguyên bản, là sự thật mang lại ơn chuyển hoá, hồi sinh hy vọng, bằng cách đặt mọi thứ vào lại vị trí chính xác của chúng, mang lại an bình và sự lạc quan.

Mùa Chay là thời gian để ta suy tư về mối tương quan với ‘Cha chúng ta’; tái dựng lại mối quan hệ cần phải có với anh chị em mình. Mùa Chay là thời để ta nhận ra trách nhiệm với tha nhân; rũ bỏ sự ích kỷ, nhỏ nhen, bủn xỉn và kiêu ngạo; là thời gian soi sáng để ta hiểu rõ hơn rằng cũng như Đức Kitô, chúng ta phải phục vụ.

1982

Sám hối, biến đổi: hãy đi theo con đường này; nhưng không phải con đường buồn chán mà là mừng vui của mùa Chay.

1983

Mùa Chay thực sự là sự thôi thúc của Chúa để ta đổi mới từ bên trong, con người cũng như cộng đoàn: đổi mới bằng lời cầu nguyện và trở về với các bí tích, ngang qua con đường của lòng bác ái, hy sinh thời gian, tiền bạc, và công sức, mọi phương tiện có thể để đáp ứng nhu cầu của anh chị em mình khắp thế giới.

1984

Chia sẻ của cải dư thừa, thậm chí cả phần chúng ta cần dùng, không phải lúc nào cũng là việc dễ dàng với tâm tính tự nhiên. Nhưng đó chính xác là lý do chúng ta phải thường xuyên để ý đến tha nhân và đời sống của họ; là lý do chúng ta phải thấy khao khát sẻ chia, công lý và hoà bình, để việc làm của chúng ta thực sự giúp đỡ từng người và mọi người đang gặp khó khăn.

1985

Luôn nhớ rằng chia sẻ là trao ban cho tha nhân những gì Chúa muốn dành cho họ và những gì Chúa phó thác tiêng cho ta. Vui lòng cho đi trong sự khích lệ của tình yêu đến từ Chúa là góp phần làm khuây khoả cơn khát vật lý, vun đắp tâm trí con người và gieo niềm vui vào lòng họ.

1986

Bác ái là sự đòi hỏi, nhưng cũng là sự thôi thúc của con tim, vì bác ái là ơn gọi Kitô hữu căn bản và biến chúng ta thành những người sẻ chia tình yêu Thiên Chúa.

1987

Liệu chúng ta sẽ giữ trái tim tự phụ mà đi hết mùa Chay này, chỉ xem mình là trọng, và không có chút gì cho tha nhân? Hay để Đức Trinh Nữ trong bài kinh Manificat dẫn dắt ta khám phá bản thân trong lễ Phục Sinh bằng trái tim của một người có lòng nghèo khó, khát khao Thiên Chúa, với đôi tay ôm đầy tặng phẩm của Ngài để phân phát cho thế giới, cho những người còn nhiều thiếu thốn?

1988

Mùa Chay này, học Mẹ Maria dưới chân Thập giá, xin cho lòng trung thành của ta với Chúa và những việc làm rộng lượng sẽ minh chứng cho sự vâng phục trước mệnh lệnh của Ngài!

Being updated

Nguồn: https://www.catholicworldreport.com

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Đọc thêm từ Mục vụ Giới trẻ